Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2026-2030 » Hoa mẫu đơn
Không làm thơ nữa, lòng càng nhớ càng thương,
Một trận mưa đã tuôn rơi trên mặt đường
Những giọt dài lê thê như chuỗi ngọc vỡ,
Nỗi buồn vẫn trồng lên những nỗi buồn khác nhau,
Như cây khô mọc chồi giữa đất khô cằn.
Vẫn cuộc sống, vẫn chỉ là ngày đời thương,
Vẫn chiếc bóng dài lê thê dưới ánh đèn vàng,
Vẫn bàn tay với ra mà chẳng với tới,
Vẫn tiếng thở dài rơi giữa đêm vắng tanh.
Những làn gió vẫn thổi vào tâm hồn,
Một tâm hồn vẫn có nhiều cảm xúc khác nhau
Có khi là nắng chói chang giữa trưa hè,
Có khi là mây xám vần vũ cuối đông.
Tâm hồn này vẫn cứ chỉ là đám mây trắng thôi,
Nhẹ nhàng, tình cảm nhưng vẫn luôn nhiệt tình,
Như áng mây chiều buông trên đỉnh núi,
Mềm mại mà chứa cả cơn giông bão đợi chờ.
Có những câu chuyện hôm nay sẽ dần trôi qua,
Như cánh hoa phù dung nở rồi tàn trong nắng sớm,
Rồi những câu chuyện của ngày mai sẽ lại viết lên,
Bằng mực tím, bằng nỗi đau, bằng cả hy vọng,
Trên trang giấy trắng đời người chẳng bao giờ khép lại.
Gió mùa thu lại mang về,
Những mùa lá vàng rơi đầy trên con ngõ
Từng chiếc lá xoay mình như điệu valse cuối,
Rơi vào ký ức, rơi vào chiều không tên.
Gió se lạnh, chuẩn bị gần tới mùa đông,
Hơi thở hoá thành sương mỏng trên cửa kính,
Và cái lạnh len lỏi từng kẽ tay,
Như nỗi cô đơn không bao giờ chịu khuất.
Một khát vọng luôn được yêu thương
Như cỏ non chờ hạt mưa đầu mùa,
Như đất khát vòm trời sau hạn hán.
Một khát vọng luôn được lắng nghe
Giữa ồn ào của phố thị cuồng quay,
Giữa dòng đời xuôi ngược không kịp thở.
Một khát vọng luôn được nói lên tiếng nói riêng
Không nghẹn đắng trong cổ họng,
Không vỡ tan trên đầu ngọn bút tìm chữ.
Phải chăng? Những chủ nghĩa bảo thủ, cứng đầu,
Luôn cố chèn ép những người hiền lành đến vậy sao?
Như cái bóng đổ dài trên tường trắng,
Như bàn tay vô hình bóp nghẹt tiếng chim ca.
Nhưng thơ vẫn còn – dẫu lòng càng nhớ càng thương,
Vẫn chảy từ đêm này sang ngày khác,
Từ giọt mưa này sang giọt mưa khác.
Không làm thơ nữa? – Hỏi gió, hỏi mây, hỏi chiều vàng ngõ vắng
Hay thơ vẫn đợi người, giữa đời thường tưởng chẳng đợi được nữa?
Như ngọn đèn đầu phố vẫn thức suốt canh thâu,
Như con đò bến cũ vẫn nằm chờ khách vắng,
Như nỗi đau không tên vẫn cứ đậm màu sâu.
Không làm thơ nữa – nhưng trái tim vẫn viết,
Bằng từng nhịp đập, bằng từng con sóng ngầm,
Mỗi sớm mai bình minh vẽ lên cửa sổ
Những câu thơ dài bằng ánh nắng xa xăm.
Không làm thơ nữa – nhưng mắt vẫn nhìn,
Thấy hạt bụi bay trong chiều tà rực lửa,
Thấy sợi khói mỏng như lời thì thầm,
Thấy đời vẫn đẹp dù không cần son phấn.
Không làm thơ nữa – sao lòng vẫn viết?
Bằng vết nứt trên tường, bằng giọt sương đêm,
Bằng vầng trăng khuyết rơi vào chén nước,
Bằng những ngày mưa xoá dấu chân mềm.
Ừ, không làm thơ – nhưng thơ vẫn làm người,
Rướn lên từ bùn lầy mưa giông xô ngã,
Từ những đêm trắng dài nghe gió gào phía trước,
Từ những câu hỏi vỡ oà trên ngọn bút.
Thơ là vết sẹo lành sau mỗi lần khóc nức,
Thơ là nụ cười chế giễu bóng tối,
Thơ là tiếng gọi hoang dại giữa rừng đời,
Dẫu có im lặng, vẫn ngân trong máu thịt.
Nỗi buồn vẫn trồng lên những nỗi buồn khác,
Như vườn cỏ hoang không ai dám đốt,
Nhưng dưới lớp tro tàn – mầm xanh bất tử,
Nhú lên từ luyến nhớ, từ lặng câm, từ bất khuất.
Gió cuối thu vẫn mang về mùi hương,
Không chỉ lá vàng mà cả trời kỷ niệm,
Cả những bước chân đã mòn trên lối cũ,
Cả nỗi đợi chờ đóng băng ở cuối đường.
Và khát vọng – không chỉ một mà nghìn lẻ,
Khát vọng yêu thương như biển không bờ,
Khát vọng lắng nghe như sa mạc hứng mưa,
Khát vọng được nói – bằng trái tim không cửa.
Nhưng thưa rằng, giữa bảo thủ và cứng đầu,
Giữa những móng vuốt vô hình bóp nghẹt lời ca,
Thì thơ vẫn là cái gai trong cổ họng,
Là con dao cùn rạch mặt đêm đen tối.
Thơ – là sự chống cự của kẻ dịu hiền,
Là lời khấn vái của những tâm hồn vỡ,
Là tiếng hát của kẻ quỳ mà không mỏi,
Là ngọn cờ bay giữa bão tố cuồng điên.
Vậy thì thử hỏi: Làm thơ hay không làm?
Khi mỗi nhịp thở đã là một vần,
Mỗi ánh mắt đã chất chồng ý tứ,
Mỗi im lặng là dấu chấm lửng đợi bình minh.
Không làm thơ nữa? – Hãy hỏi cơn mưa đang tuôn,
Hỏi con đường ướt đẫm chiều đông sắp tới,
Hỏi tâm hồn đám mây trắng đang bay,
Hỏi vết thương trong mỗi người – câu trả lời sẽ rõ.
Không làm thơ nữa – nhưng thơ vẫn cứ tồn tại,
Như sự thật, như ngọn lửa, như tình yêu,
Dẫu người quay lưng, dẫu thế gian quên lãng,
Thơ vẫn tự viết mình, từng ngày từng đêm.
Và tôi vẫn đứng giữa đoạn cuối hành trình,
Bàn tay trắng nhưng lòng đầy phấn thắm,
Không làm thơ nữa? – Ừ, nhưng vì tôi biết,
Thơ không phải là chữ, mà là sống và yêu.
Vậy nên tôi gác bút, nhưng chẳng thể rời xa,
Như cây xương rồng gai góc vẫn yêu sa mạc,
Như con ốc vẫn mang nhà trên sống lưng,
Tôi mang thơ trong máu, từng tế bào ghi dấu.
Không làm thơ nữa – bởi vì thơ đã thành tôi,
Là bóng ngả trên tường, là vầng trăng khuyết,
Là mạch nước ngầm chảy mãi không cần mặt biển,
Là vết xước thời gian – đã thành sẹo, thành đời.
Không làm thơ nữa, ừ, tôi sẽ im lặng,
Nhưng im lặng của tôi là bài thơ dài nhất,
Dài hơn tất cả những trang giấy trắng,
Dài hơn nỗi nhớ chưa từng được gọi tên.
Gió mùa thu rồi sẽ ngừng, mùa đông sẽ sang,
Lá vàng rồi sẽ mục vào lòng đất mẹ,
Nỗi buồn rồi sẽ lên ngôi rồi lại ngã,
Như những câu thơ tôi không viết – vẫn là thơ.
Và tôi trở về – nơi khởi đầu của gió,
Nơi mây trắng bắt đầu bay về phía chân trời,
Nơi khát vọng không cần phải lên tiếng,
Bởi gió sẽ hát, mây sẽ viết, đất sẽ cười.
Không làm thơ nữa? – Thì đời tôi sẽ là áng thơ,
Viết bằng mồ hôi, bằng trái tim, bằng những giọt nước mắt,
Không cần vần, không cần nhịp, không cần chữ,
Chỉ cần mỗi sớm mai – tôi thấy mình còn sống.
Chỉ cần mỗi hoàng hôn – tôi nghe tiếng gọi về.
Ôi, làm thơ hay không làm – cũng chỉ là cái tên.
Còn thơ vẫn chảy, như máu trong từng nhịp đập,
Như hơi thở của đất trời rộng mở,
Như tiếng gầm thầm lặng của vũ trụ bao la.
Vậy tôi khép lại – cũng là mở ra vô tận,
Trong câu cuối cùng, tôi không kết thúc gì cả,
Chỉ để lại một dấu chấm lửng nửa vời,
Cho ai đó tiếp tục...
Không cần làm thơ,
Chỉ cần sống như một bài thơ
Đó là lời đáp.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.