Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 08/06/2025 23:13, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 11/09/2025 22:55, số lượt xem: 294

Nếu mai này em không làm thơ nữa—
Trang giấy trắng thôi níu giữ u sầu.
Không vần điệu để gió ngân khe khẽ,
Không hắt hiu trên nét mực qua cầu.

Nếu em thôi nhặt nhạnh từng con chữ,
Thì nỗi đau biết giấu ở nơi nào?
Ai sẽ nối những mùa yêu đã cũ
Bằng ngôn từ xé rách cả chiêm bao?

Em từng viết như thể mình không thở,
Tình yêu ơi, đau khổ cũng làm thơ.
Những câu chữ mọc gai trong cổ họng,
Vẫn cố cười như chẳng có ai chờ.

Nhưng ngày mai, nếu em dừng tất cả—
Không oán trách, không mơ mộng, không buồn.
Chỉ ngồi lặng như một người đã cũ,
Giữa đời nhau, thành dấu lặng cô đơn.

Có thể lắm… thơ cũng là chiếc bẫy,
Giam em vào những hư ảo mong manh.
Nên nếu mai em lặng thinh như đá,
Chỉ là em... muốn sống thật cho mình.