Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 15:07, số lượt xem: 27

Có những người đi ngang một cuộc đời,
Chỉ một lần gặp gỡ mà lòng chẳng thể nguôi.
Như cơn gió thoảng qua giữa chiều đầy nắng nhạt,
Mà để lại trong tim bao thương nhớ bồi hồi.

Có những dấu chân xa dần vào miền ký ức,
Nhưng bóng hình ai vẫn ở lại thật dịu dàng.
Một ánh mắt vô tình, một nụ cười rất khẽ,
Mà khiến lòng tương tư theo năm tháng miên man.

Một gương mặt thân quen như đã từng gặp gỡ,
Dẫu chưa một lần quen, chưa một tiếng gọi tên.
Muốn tìm đôi điều nhỏ về người trong nhung nhớ,
Mà giữa biển người đông vẫn chẳng biết người tên gì.

Hỡi người ấy là ai giữa dòng đời xuôi ngược?
Mà vô tình để lại một khoảng nhớ trong tôi.
Như hạt nắng cuối chiều còn vương trên hàng lá,
Như bản nhạc dịu êm ngân mãi chẳng chịu thôi.

Người chẳng nói điều gì, chẳng hẹn lời gặp gỡ,
Chỉ lặng lẽ đi qua như một áng mây trời.
Vậy mà lòng tôi cứ âm thầm mang thương nhớ,
Để mỗi lúc vô tình lại nghĩ đến người thôi.

Tôi vẫn nhớ mái tóc đuôi sam đầy duyên dáng,
Buông nhẹ giữa chiều về trong gió thoảng lao xao.
Nét giản dị ấy thôi mà hoá thành dấu ấn,
Khiến ký ức trong tôi cứ lưu giữ ngọt ngào.

Có lẽ người chẳng biết ở một nơi nào đó,
Có một kẻ vô tình đem lòng nhớ, lòng thương.
Chỉ từ một khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy,
Mà viết thành vần thơ gửi người ở trong sương.

Nếu mai này gặp lại giữa muôn người xuôi ngược,
Tôi chẳng mong điều gì ngoài một tiếng chào thôi.
Để biết rằng năm ấy, giữa dòng đời rộng lớn,
Từng có một bóng hình ghé ngang một cuộc đời.

12/6/2026
Gửi người bí ẩn có tên NTH đi qua cuộc đời của bản thân tôi
Lần gặp mặt (11/6/2026)