Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Hương mùa hoa
Ta đứng giữa đời, nghe lòng chật hẹp
Giữa bao điều đúng – sai cứ nhập nhoà
Cái thiện, cái ác không còn ranh giới
Chỉ thấy con người… lặng lẽ đi qua.
Có những buổi chiều gió về rất lạnh
Mang theo bao tủi nhục của con người
Những ánh mắt cúi, những lời câm lặng
Như nỗi đau chưa kịp gọi thành lời.
Ta đã gặp những phận đời rất nhỏ
Sống âm thầm như chiếc lá cuối mùa
Họ không khóc, không kêu, không oán trách
Chỉ lặng nhìn… rồi khép cửa tâm hồn.
Cái ác đến đâu phải từ sấm sét
Nó lẻn vào như giọt nước vô hình
Từ một ánh nhìn quay lưng lạnh nhạt
Từ một bàn tay không chịu giơ ra.
Có phải chăng khi niềm tin đã vỡ
Người ta đành nắm lấy những điều sai
Như kẻ lạc đường giữa đêm hun hút
Cứ bước liều… dù phía trước là vực sâu.
Ta tự hỏi: ai đã đẩy họ đến?
Một lời cay? Một ánh mắt khinh thường?
Hay cả một đời bị quên lãng
Giữa dòng người đông đúc mà cô đơn?
Có những trái tim từng mơ rất sáng
Từng tin yêu, từng tha thiết với đời
Rồi bỗng chốc hoá thành hoài nghi cả
Chỉ vì đau… quá nhiều, quá lâu rồi.
Yếu đuối ư? Không, đâu phải thế
Chỉ là họ không còn chỗ để dựa vào
Khi tất cả quay lưng trong im lặng
Họ tự mình chống đỡ giữa lao đao.
Có những đứa trẻ chưa từng được hỏi
“Con có buồn không giữa những ngày qua?”
Chúng lớn lên cùng những lời quát mắng
Và học cách cứng lòng trước xót xa.
Một bàn tay không được nắm từ nhỏ
Sẽ khó mà biết giữ lấy yêu thương
Một trái tim chưa từng được sưởi ấm
Sẽ dễ thành băng giá giữa đời thường.
Ta trách họ – những con người lầm lỡ
Nhưng đã từng hiểu hết nỗi đau kia?
Hay chỉ đứng từ phía mình phán xét
Bằng cái nhìn chưa đủ rộng, đủ sâu?
Cái ác lớn lên đâu cần tiếng động
Nó âm thầm như cỏ mọc ven đường
Từng chút một len qua từng kẽ nứt
Của những tâm hồn đã quá tổn thương.
Và rồi một ngày, khi không còn chịu nổi
Họ bật lên như lửa gặp khô hanh
Thiêu đốt cả những gì còn sót lại
Của niềm tin từng le lói mong manh.
Ta sợ nhất không phải là cái ác
Mà là khi con người hoá vô tâm
Đứng trước nỗi đau mà không rung động
Để mặc đời chìm xuống những âm thầm.
Nếu một ngày, giữa bao nhiêu giá lạnh
Có một lời an ủi đến kịp thời
Có một bàn tay chìa ra đúng lúc
Có lẽ nào… họ đã khác đi rồi?
Ta không thể cứu hết bao số phận
Nhưng có thể giữ ấm một con tim
Một ánh nhìn cũng có thể thay đổi
Cả một đời đang đứng trước bóng đêm.
Phải chăng cái ác không tự sinh ra
Mà được nuôi từ dửng dưng, quên lãng?
Từ những lần ta làm ngơ trước nỗi đau người khác
Tưởng không liên quan… mà lại rất gần.
Ta nghĩ mãi trong những chiều lặng gió
Nghe lòng mình như có tiếng gọi xa
Rằng hãy sống chậm hơn, nhìn kỹ lại
Để thấy người… không chỉ đúng hay sai.
Bởi trong mỗi con người đều có
Một vùng sáng chưa kịp toả bao giờ
Nếu được chạm, được tin, được nâng đỡ
Có thể thôi… sẽ chẳng hoá thành mờ.
Nên xin đừng vội gọi tên cái ác
Khi chưa hiểu hết một kiếp con người
Có những vết thương không hề thấy máu
Mà vẫn đau… đau đến suốt một đời.
Và ta hỏi giữa dòng đời xuôi ngược:
Yếu đuối chăng – hay chính chúng ta đây
Đã để mặc những tâm hồn lạc lối
Tự biến mình thành bóng tối… từng ngày?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.