Có đôi lần ta lạc bước, chênh vênh
Đêm dịu dàng dắt ta về miền nhớ
Đôi lúc bộn bề, nghĩ suy, trăn trở
Đêm lại nhẹ nhàng, gợi mở những yêu thương.
Lắm khi đắng cay, trắc trở giữa đời thường
Ta chẳng còn ai ngoài đêm trường san sẻ
Vòng tay đêm ôm mảnh đời quạnh quẽ
Khẽ vỗ về, ru âm điệu thiết tha...
Đêm bảo rằng đêm ở mãi cùng ta
Để nghe lời thì thầm, vần thơ ta vừa rót
Xúc cảm chợt trào dâng, tình yêu lên ngào ngọt
Là êm đềm khi kề cận bên nhau.
Ta trải lòng mình trong giây phút thật lắng sâu
Đêm là tình đầu mà cũng là tình cuối
Chỉ khi gần bên đêm ta mới không hờn tủi
Dẫu có vui buồn hay nước mắt, bình yên.
Đêm bên ta xoa dịu nỗi ưu phiền
Cho ta được tự nhiên nhoẻn cười, bật khóc
Ngồi giữa lòng đêm ta thấy mình không đơn độc
Hơn giữa dòng người cứ lạc lõng, bơ vơ.
Ta yêu đêm, chẳng biết tự bao giờ?
Yêu từng lặng yên, thời gian trôi, tiếng thở
Đêm dịu dàng dắt ta về miền nhớ
Giấc mơ nào nhè nhẹ lướt qua tim...
Đôi khi buồn chỉ muốn sự lặng im
Đêm cho ta khoảng không đầy bóng tối
Che lắp giùm ta những ngại ngần, bối rối
Có bao tủi phiền, thôi... xin cất hết vào đêm!
Tiền Giang đêm 18/03/2018
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.