Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-2025 (kết thúc) » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Nếu trên đời, ta hỏi điều gì là quý nhất
Có người bảo đó là tiền tài, là danh vọng
Kẻ khác lại nói, đó là tình yêu, là hạnh phúc
Nhưng ta biết, quý nhất là được sống làm người
Được sống thật, sống trọn vẹn từng ngày
Chứ không phải chỉ thở, chỉ tồn tại mà thôi.
Nếu đời cho ta sống
Thì cớ sao ta không sống những ngày đẹp nhất?
Không sống như ngọn lửa rực rỡ trong đêm
Không sống như cánh chim dám xé tan giông tố
Không sống như những gì ta từng mơ ước
Mà lại chui rúc trong những góc khuất âm thầm
Tự nhốt mình trong vỏ ốc lạnh lẽo, u buồn.
Đó cũng là câu trả lời chính ta vẫn né tránh
Vì đôi khi ta mệt mỏi, ta yếu mềm
Ta thèm một cái nắm tay, một ánh mắt dịu dàng
Một người lắng nghe mà không phán xét
Một ai đó hiểu được những giông bão trong lòng
Chứ không phải chỉ là câu hỏi “Ổn không?” đầy xã giao.
Cuộc sống nhiều khi đắng như thuốc
Mà đâu phải ai cũng đủ gan để nuốt trôi
Đâu phải ai cũng có thể ngẩng đầu mà sống
Trong một thế giới cứ luôn buộc ta phải mạnh mẽ
Dù bên trong, tim đã rách tươm tự bao giờ.
Có những ngày ta muốn nói thật nhiều
Nhưng rồi lại thôi, vì sợ người ta cười chê
Sợ ánh mắt soi mói, lời nói vô tâm
Sợ bị tổn thương lần nữa
Nên ta chọn im lặng, chọn thu mình lại
Dù lòng đầy sóng vỗ không tên.
Có lẽ đó là bản tính rụt rè
Cái tính từ bé đã sợ làm phiền người khác
Đến lớn vẫn sợ người ta buồn lòng vì mình
Nên cứ chọn cách chịu đựng, chọn cách im lặng
Tự mình nuốt nước mắt vào trong
Tự mình xoa dịu vết thương không ai thấy.
Nhưng sống như vậy có xứng đáng không?
Có xứng đáng với những ngày ta được ban cho?
Với ánh sáng ban mai rọi vào ô cửa sổ
Với tiếng chim gọi nhau giữa khu vườn bình yên
Với lòng tin của một vài người vẫn dõi theo ta
Với chính ta – một tâm hồn cần được yêu thương?
Thôi thì sống, sống cho thật xứng đáng
Sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng
Không phải để sợ hãi, mà để cháy hết mình
Sống đẹp, sống cho bản thân, cho những điều tử tế
Sống để mai này không phải nuối tiếc
Vì đã từng hèn nhát, từng bỏ cuộc, từng giấu mình.
Đôi khi ta buồn, mất niềm tin vào chính mình
Nhưng ở đâu đó, vẫn có người âm thầm thương ta
Dù không nói ra, nhưng vẫn bên ta lặng lẽ
Đó là niềm tin, là ngọn đèn trong đêm đen
Là lời thì thầm: “Cố lên, đừng bỏ cuộc!”
Là đôi tay dang ra khi cả thế giới quay lưng.
Và những điều đó — những yêu thương không ồn ào
Có thể chẳng xua hết nỗi buồn
Nhưng cũng đủ để ta bước tiếp
Dù chậm, dù run rẩy
Dù phía trước vẫn đầy những ngày u ám
Nhưng ta biết, ít nhất, mình không đơn độc.
Nếu đời đã cho ta sống
Thì hãy sống như một người xứng đáng được sống
Sống với tất cả những khát khao
Những điều nhỏ bé mà chân thành
Và nếu có khóc, cũng đừng thấy mình yếu đuối
Vì nước mắt cũng là một cách để mạnh mẽ hơn.
16h16p, ngày 6 tháng 10 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.