Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày Hôm qua 00:25, số lượt xem: 72

Ta vẫn mong chờ rằng sẽ được gặp gỡ
Nhớ trông chỉ biết gặm nhấm một mình
Em liệu có hiểu từng giờ ngồi lặng thinh
Nhiều khi nghĩ đang mắc chứng điên tình
Thật vậy nỗi buồn này khó thể giãi bày
Mà cũng rất nhói nếu để lại đây
Sao khuya như mang bức hoạ xa xăm vậy
Ca từ nào đủ diễn đạt xung quanh

Nhớ ánh mắt em khi nhìn ta nhẹ ngắm
Nhiều lúc chẳng đành chấp nhận đang yêu
Lắm điều khiến ta hiểu rằng mình nên kiếu
Em chắc cũng tỏ câu chuyện đang nêu
Muốn triệu chữ tình tới tay người không thiếu
Lắng đọng được chút nhịp đập trong tim
Buồn kia tựa như ánh dương trưa hạ chiếu
Mà em biết đâu vì ta ngược chiều

Em thật mỹ miều khi trong một buổi lễ
Lắm kẻ thèm khát ngóng sao bế về
Người nào cũng nhìn bằng ánh mắt say mê
Yêu thầm như ta chỉ thấy kiệt quệ
Mãi vẫn như thế không thể thốt một lời
Chẳng nhẽ quá tệ nếu lặng buông lơi
Muốn bên cả đời rồi cùng nhau đổi mới
Có được thành tựu khó ai thay rời

Nhiều lời đem trao đâu nào thấy em tới
Em nơi phương trời khoé mắt lại rơi
Yêu ai mất rồi chẳng gửi câu trả lời
Hỏi liệu có buồn không hả người ơi
Được niềm đau nhưng nào mảy may nghĩ ngợi
Từ chối thẳng khi mà niềm vui qua
Luôn cho rằng nhận về sẽ là xứng đáng
Em hơn cả muôn lá hay vạn hoa

Thật thấy khó tả mỗi khi bước ra đường
Muốn sang nhượng hết những điều vấn vương
Mãi mãi sao lâu khiến ta mất phương hướng
Được trông giống như sói trên chiến trường
Trốn đâu để giảm nỗi đau đang bành trướng
Trong lòng sẽ xoá vướng bận đôi môi
Phòng ta đã đóng khoá chặt cánh cửa rồi
Ta giờ chỉ cần dừng nghĩ ngợi thôi

Mà sao nỗi nhớ không ngừng len lỏi tới
Lắng đọng hồi đó chẳng chịu buông lơi
Chẳng chút nghỉ ngơi cứ vậy rủ gọi mời
Từ một giờ đã hơn cả hàng trăm
Trong nơi sâu thẳm vẫn còn đang tìm kiếm
Phòng giờ đặc quánh khói bạc xung quanh
Ta nghĩ sau này khó cách chữa được lành
Vậy thì sao đành nằm nhà đây em

Sao đêm tĩnh mịch không có ánh trăng sáng
Buồn này đủ khiến đưa tới vĩnh hằng
Muốn thoát được ra khỏi gông cùm nỗi nhớ
Luôn dễ thở khi nghĩ về giấc mơ
Phòng thì giăng tơ ngoài đường chỉ bơ phờ
Ta thấy thẫn thờ nhìn thời gian trôi
Vậy hay coi như tình ta dần đâm chồi
Buồn làm dẫn lối sau dựng thành phim

Ca chỉ là cách dâng trào khối nghĩ suy
Mà chiếc lồng ấy vô tình tạo ra
Có hay từ đó đã xây đại ý tưởng
Em là khởi đầu của những lời ca
Ta và em hai nhánh riêng từ một nguồn
Vậy thật buồn chẳng có điểm giao thoa
Buồn hơn khi thế giới quan bị bão hoà
Luôn luôn chẳng muốn từ mỗi lời ra

Khi đặt các hàng dọc sẽ được đoạn sau đây:

Ta nhớ em nhiều thật mà sao ca
Nhớ nhiều lắm em muốn lắng buồn mà
Em lắm người yêu mãi chẳng muốn có
Nhiều em yêu hỏi được từ luôn em
Thật muốn mãi được trốn trong phòng ta
Mà lắng chẳng từ trong phòng ta vậy
Sao buồn muốn luôn phòng ta vậy buồn
Ca mà có em ta vậy buồn luôn
------
Hàng ngang thứ nhất giống hàng dọc thứ nhất, và các hàng sau cũng như vậy.