Buông giấc mơ của tôi được không
Mái tóc bờ môi dáng em ngồi
Tóc môi thả nổi làm hồn tôi
Ngang ngổ cố chấp tiến lại gần
Đôi tim lúc đó thấy đập chung
Vai em nhỏ nhắn dáng yêu kiều
Theo em ai đấy đẩy hồn đây
Gió theo lối gió tôi tỉnh dậy...
Em như bức hình tôi thường đắm
Muốn với lắm nhưng vì là mơ
Khóc trong thơ tôi gửi nghĩa chờ
Nhưng em đâu biết trọn ý thơ
Đâu đây giấc mơ vẫn còn nhớ
Ai về qua lối với mây mờ
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Đó như Vĩ Dạ gửi lần mơ
Mang giấc mơ đã khép tôi nhớ
Kí ức đêm qua sao thật khờ
Ức chế khi không giữ được trọn
Chôn vào câu thơ lấy điểm hồi
Sâu cay như thật không thể với
Một lần sát lại cùng kề môi
Phương nào để giữ em ở lại
Trời đất mệt quá những lần mơ
Em như là mây tan trong gió
Vỡ oà hết rồi còn gì đâu
Nát vụn khoảnh khắc ta từng có
Tim nhói muôn phần như muốn tìm
Bên nào giờ đây cũng muốn thấy
Kia qua nay mai đều mong chờ
Đại dương rộng lớn ở đằng ấy
Dương âm khi nào xích lại đây
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.