Mối tình trăm năm đâu ai đoán
Nhân sinh cảm ngộ đành lòng thôi
Duyên phận nửa vời khó mà với
Trời trao tự tình khó mà xuôi
Ban đêm vùi mình chốn ồn ã
Giờ gà chợt tỉnh mới tan ca
Đứt đoạn giữa chừng tay cầm lái
Đoạn tình chúng mình đành chia hai
Như là chuyến cuối nơi bến vắng
Con chim chiền chiện chờ săn đêm
Thuyền tình cập bến khách lai vãng
Rẽ vào đưa đẩy cùng bóng đêm
Sóng xô dập dìu môi chúm chím
Lướt qua nơi đây khó mà tìm
Sang bàn vẫy gọi thêm đôi chén
Ngang ngổ hai hàng đứng lặng thinh
Cứ như đã hẹn ước từ lâu
Tưởng chừng ngàn năm tái ngộ tàu
Vững khí thả hồn lặng nhìn ngắm
Tâm cơ không thấu lặng chìm sâu
Qua trôi mau khi trời đã sáng
Vàn lối rẽ giờ mình đi đâu
Kiếp này xem như mới bắt đầu
Nạn em từng trải coi anh sao
Nhưng đâu ai muốn nơi chốn phồn
Lại phải phủ đầu anh trôi mau
Li biệt đi em anh không muốn
Biệt tăm thế nào tháng trôi sao
Giữa hai ngã rẽ anh chọn với
Nghìn năm như một sáng cùng người
Trùng điệp phập phùng em đổi hướng
Nan giải vướng mắc chắc tại tồi..
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.