Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 18:28, số lượt xem: 70

Thuở học trò – một thuở vàng vừa chớm,
Sương còn vương trên ngọn cỏ ban mai,
Nắng trải xuống như tơ vàng óng ả,
Xé bình minh, nhuộm thắm những bờ vai.

Ngày lại đến – từ viên phấn rơi trắng,
Bảng đen im, ghi dấu tháng năm dài,
Tiếng trống ngân vang lay động sân trường,
Gọi về năm tháng tuổi hồng thân thương.

Riêng lòng tôi – ký ức mãi không nguôi,
Ngõ nhỏ năm nào tiếng cười còn vương lại,
Mắt bạn nào ngơ ngác thời thơ dại,
Nắng nghiêng nghiêng qua cửa lớp xa xôi.

Phấn trên tay – hơi ấm còn lưu mãi,
Ngày tháng xưa vương vấn những mơ đầy,
Bước chân này – bước cuối mùa hoa cũ,
Học trò ơi, còn lại bóng hình ai?

Mới ngày nào khép nép bước vào trường,
Lớp Mười ngơ ngác trước bao điều lạ,
Mà hôm nay đã chạm miền cuối khoá,
Lật trang đời – nghe thương nhớ ngân nga.

Ngày khai giảng – mở đầu mùa học mới,
Trang giấy tinh khôi đón nét chữ đầu,
Con đường trước nghìn ngả dài rộng mở,
Mỗi bước đi là một nhịp qua cầu.

Mỗi bước đi – dệt niềm tin nho nhỏ,
Mỗi trang đời – ươm một giấc mơ xanh,
Mười hai năm – bao mùa mưa nắng cũ,
Đã âm thầm se chặt một đời quanh.

Hỡi ôi! Ngày khai giảng cuối cùng,
Phải làm sao cho xứng một mùa vàng?
Mười hai năm – bao mùa mưa nắng tới,
Mồ hôi thầy cô thấm đẫm phấn bảng ngang.

Bao cố gắng mong ngày kia quả ngọt,
Bao hạt mầm gieo xuống đất yêu thương,
Mỗi giọt mồ hôi, mỗi lời nhắc nhở,
Theo chúng ta đi suốt những nẻo đường.

Ngày khai giảng – đâu chỉ là mở cửa,
Mà là ngày ta bắt đầu bước đi,
Hành trình của tri thức và thương nhớ,
Của niềm tin, của tuổi lớn diệu kỳ.

Hãy sống trọn với ngày hôm nay nhé,
Với mười hai năm chẳng thể quay về,
Để mai lớn giữa muôn ngàn ngả rẽ,
Vẫn tự hào khi nhớ một mái trường.

Để là chính ta – sau bao mùa áo trắng,
Mang trong tim một tiếng gọi thân thương,
Dẫu mai bước giữa cuộc đời rộng lớn,
Vẫn nhớ mình từ một mái trường.