壬辰寒食

客思似楊柳,
春風千萬條。
更傾寒食淚,
欲漲冶城潮。
巾發雪爭出,
鏡顏朱早凋。
未知軒冕樂,
但欲老漁樵。

 

Nhâm Thìn hàn thực

Khách tứ tự dương liễu,
Xuân phong thiên vạn điều,
Cánh khuynh hàn thực lệ,
Dục trướng Dã Thành triều.
Cân phát tuyết tranh xuất,
Kính nhan chu tảo điêu.
Vị tri hiên miện nhạc,
Đãn dục lão ngư tiều.

 

Dịch nghĩa

Lòng khách rối như tơ liễu,
Muôn mành bay trước gió xuân.
Lại thêm dàn dụa nước mắt tiết hàn thực,
Muốn dâng cao ngọn triều Dã Thành.
Trong khăn tóc trắng đua nhau mọc,
Trước guơng mặt hồng hào chóng tàn.
Chưa biết thú vui của xe mũ,
Chỉ muốn già với ngư tiều.


Bài này tuyển từ Lâm Xuyên Vuơng tiên sinh Kinh công văn tập quyển 72 bản Gia Tĩnh đời Minh. Thân phụ của Vuơng An Thạch là Vuơng Ích từng làm Thông phán phủ Giang Ninh (nay là thành phố Nam Kinh). Năm Bảo Nguyên thứ 2, ông mất ở quan sở, mộ để núi Ngưu Thủ, Giang Ninh. Bài này, tác giả làm vào năm Hoàng Hựu thứ 4, khi thăm mộ vào tiết hàn thực, thơ với lời rất tinh luyện, sinh động, giàu hình tượng. Cao Bộ Doanh bình bài thơ này "Phong thái cao, thế bút trong sáng hùng hồn, riêng của Kinh công".

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Xuân Khải

Duơng liễu xuân lòng khách
Mành bay nghìn vạn chiều
Lệ hàn thực lặng nhỏ
Triều Dã Thành dâng kiêu (cao)
Khăn tóc tuyết đua mọc
Guơng hình vàng võ nhiều
Mũ xe vui chửa biết
Chỉ muốn già ngư tiều


Nguồn: Trung Hoa cổ thi tinh tuyển (thơ các đời Tống, Liêu, Kim, Nguyên, Minh, Thanh), Lê Xuân Khải dịch và chú giải, NXB Giáo dục, 2014
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Lòng khách bời bời tựa liễu tơ
Nghìn cành phơ phất gió xuân đưa
Lệ rơi hàn thực thêm dàn dụa
Sóng Dã Thành cao vỗ ngút bờ
Tóc trắng trong khăn thi sức mọc
Má hồng trước kính khác ngày xưa
Thú vui xe mũ chưa từng biết
Làm lão tiều ngư dạ vốn ưa

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời