Múa gươm, quăng chén, cất mình đi,
Bịn rịn đâu màng thói nữ nhi.
Mây khói một màu thuyền thoát thoát,
Biển trời muôn dặm núi ti ti.
Phương xa xe ngựa lừa đi đến,
Nước cũ non sông ngóng lúc về.
Tên cỏ cung dâu là chí trẻ,
Danh mà chi đó, lợi mà chi.


Tiêu đề có nơi chép là Theo sứ sang Tây. Bài thơ này hoạ vần bài Đi sứ nước Pháp (bài 2) của Phan Thang Giản.

Nguồn:
1. Dương Quảng Hàm, Việt Nam thi văn hợp tuyển, Trung tâm Học liệu xuất bản, Sài Gòn, 1968, tr.163
2. Trần Trung Viên, Văn đàn bảo giám, NXB Văn học, 2004