Mười mấy năm trời nợ giũ xong,
Sông Tiền Đường đục hoá ra trong.
Mảnh duyên bình lãng còn nong nả,
Chút phận tang thương lắm ngại ngùng.
Chữ hiếu ít nhiều, trời đất biết;
Gánh tình nặng nhẹ, chị em chung.
Tấm lòng thiên cổ thương mà trách:
Chẳng trách chi Kiều, trách hoá công.


Tiêu đề có bản chép là Vịnh Thuý Kiều.

Quách Tấn trong Hương vườn cũ (NXB Hội nhà văn, 2007) cho rằng bài này làm khi Tôn Thọ Tường sau mấy mươi năm phục vụ chính phủ Pháp, lúc về hưu trí.

Nguồn: Dương Quảng Hàm, Việt Nam thi văn hợp tuyển, Trung tâm Học liệu xuất bản, Sài Gòn, 1968, tr.165