Bình luận nhanh 6

Đào Văn Nghi27/12/2022 07:42
Dịch thơ (Diễn Nôm) THỦY ĐIỆU CA ĐẦU – TRUNG THU. Trăng sáng tự bao giờ? Nâng chén hỏi trời xanh, Cung điện trên trời chẳng biết, Đêm nay là năm nào? Ta muốn bay lên theo gió, Lại sợ lầu quỳnh mái ngọc, Nơi…
Hung Trandang05/06/2021 13:51
THỦY ĐIỆU CA DẦU -TRUNG THU TÔ THỨC Nâng chén hỏi Trời xanh Trăng có từ bao giờ ? Hỏi lầu các trên Trời cao Năm nay là năm nao ? Ta muốn cưỡi gió lên cao Lại sợ lầu quỳnh điện ngọc Ở cao thế rét chịu…
Hung Trandang22/05/2021 03:51
TRUNG THU -THỦY ĐIỆU CA ĐẦU . TÔ THỨC (TÔ ĐÔNG PHA ) Trăng có tự bao giờ ? Nâng chén hỏi Trời xanh Biết đâu Cung điện trên Trời ? Biết đêm này năm nao ? Ta muốn cưỡi gió bay đi Lại sợ lầu cao sương…
Chân Diệu Tử16/05/2020 21:47
Cần lắm 1 ai giải thích ý nghĩa bài thơ
Nguyễn Quê31/07/2019 12:17
Trăng sáng quá đã từ bao thuở Đi lòng vòng chẳng ở nơi đâu Nâng ly hỏi đấng cao sâu Có chăng điện ngọc, sông ngâu, vườn đào Đêm nay gọi năm nào chẳng nhớ Lòng cứ mong cửi gió bay lên Ghé thăm kim khuyết…
Kim Le Huu25/09/2018 19:27
Thủy điệu ca đầu, bính thìn trung thu, Tô Thức...hoài Tử Do 水调歌头 丙辰中秋 欢饮达旦 大醉作此篇 兼怀子由(1) 明月幾時有, 把酒問青天。 不知天上宮闕, 今夕是何年。 我欲乘風歸去, 惟恐瓊樓玉宇, 高處不勝寒。 起舞弄清影, 何似在人間。 轉朱閣, 低綺戶, 照無眠。 不應有恨, 何事長向別時圓。 人有悲歡離合, 月有陰晴圓缺, 此事古難全。 但願人長久, 千里共嬋娟。 (1)…

Đăng bởi Vanachi vào 08/07/2005 14:55, đã sửa 7 lần, lần cuối bởi Admin vào 31/05/2023 22:43

水調歌頭-中秋

明月幾時有,
把酒問青天。
不知天上宮闕,
今夕是何年。
我欲乘風歸去,
又恐瓊樓玉宇,
高處不勝寒。
起舞弄清影,
何似在人間。

轉朱閣,
低綺戶,
照無眠。
不應有恨,
何事長向別時圓。
人有悲歡離合,
月有陰晴圓缺,
此事古難全。
但願人長久,
千里共嬋娟。

 

Thuỷ điệu ca đầu - Trung thu

Minh nguyệt kỷ thời hữu?
Bả tửu vấn thanh thiên.
Bất tri thiên thượng cung khuyết,
Kim tịch thị hà niên.
Ngã dục thừa phong quy khứ,
Hựu khủng quỳnh lâu ngọc vũ,
Cao xứ bất thắng hàn.
Khởi vũ lộng thanh ảnh,
Hà tự tại nhân gian.

Chuyển chu các,
Đê ỷ hộ,
Chiếu vô miên.
Bất ưng hữu hận,
Hà sự trường hướng biệt thời viên.
Nhân hữu bi, hoan, ly, hợp,
Nguyệt hữu âm, tình, viên, khuyết,
Thử sự cổ nan toàn.
Đãn nguyện nhân trường cửu,
Thiên lý cộng thiền quyên.

 

Dịch nghĩa

Trăng sáng có từ bao giờ,
Cầm chén rượu hỏi trời xanh.
Không biết là cung điện trên trời,
Đêm nay là năm nào?
Ta muốn cưỡi gió đi,
Lại sợ trên lầu quỳnh điện ngọc,
Nơi cao rét không chịu nổi.
Đứng lên múa, bóng trăng theo người,
Gì vui hơn ở dưới cõi đời.

Soi khắp gác tía,
Tà tà xuống cửa che màn gấm,
Soi cả đến người có bầu tâm sự không ngủ.
Chẳng hiểu trăng có mối hận gì,
Cớ sao lại cứ nhằm khi người ly biệt thì tròn.
Người có lúc buồn, vui, tan, hợp,
Trăng có mờ, tỏ, tròn, khuyết,
Việc này xưa nay khó bề trọn vẹn.
Những mong người sẽ mãi,
Từ nơi cách xa ngàn dặm cùng ngắm vầng trăng sáng với ta.


Tết trung thu năm Hy Ninh thứ 9 đời Tống Thần Tông (tức năm Bính Thìn 1076), Tô Thức uống rượu vui đến sáng, nhớ đến em trai là Tử Do (tức Tô Triệt), làm bài từ này.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (17 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]

Ảnh đại diện

Bản dịch của A Tĩnh (chikarin11906)

Bao giờ trăng tỏ sáng ngời
Để ta nâng chén hỏi trời một câu
Trời cao điện ngọc trên đầu
Đêm nay đêm đã là đêm hôm nào?

Cưỡi gió, ta muốn quay về
Lầu quỳnh hiên ngọc, mà e trên trời
Rét căm nơi chốn xa vời.

Ngươi múa, đùa chơi với bóng
Nơi nào sánh được cho bằng nhân gian.

Qua gác tía,
Xuống song hoa,
Soi người chưa ngủ.
Đừng nên oán người,
Mà tròn vành vào phút chia ly.

Người có bi hoan ly hợp,
Trăng có tỏ mờ tròn khuyết,
Chuyện thế gian bao thuở vẹn toàn.
Chỉ nguyện người sống mãi,
Nghìn dặm cùng chung cảnh đẹp này.


Thử tình khả đãi thanh truy ức,
Chích thị đương thời dĩ võng nhiên.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Vương Thanh

Mấy khi lại có trăng thanh?
Tay nâng chén rượu, hỏi cao xanh đôi lời
Đêm nay, cung điện trên trời
Là năm nào nhỉ, ai người biết chăng?

Muốn theo gió tới cung đình
Lại e gác ngọc, lầu quỳnh
Chốn cao thẳm đó lạnh tanh cuộc đời!
Cùng bóng trăng nhảy múa chơi
Là đây cõi mộng hay nơi hồng trần

Trăng qua gác tía, dòm song
Kìa ai thao thức đêm trường buồn đau
Xin đừng oán trách trời cao
“Trong giờ ly biệt, cớ sao trăng tròn?”
Người có ly, hợp, vui, buồn
Trăng thì mờ, tỏ, khuyết, tròn, đầy vơi
Vẹn toàn, đâu có trên đời
Chỉ xin cầu nguyện ta, người sống lâu

Dù cho muôn dặm xa nhau
Một vầng trăng ngọc cùng nhau bồi hồi…


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Xuân Việt

Trăng sáng tự thuở nào,
Nâng chén hỏi trời cao.
Cung điện ngọc ngà ấy,
Đêm nay là năm nào?
Ta muốn ngự trên gió mà đi,
Xa tít đến nơi lầu quỳnh điện ngọc,
Lại sợ thân ta nơi cao rét buốt.
Hân hoan, trăng và ta hoà chung điệu múa,
Lấy gì vui hơn ở cõi đời.
Trăng soi lầu cao gác lớn,
Đưa mình qua màn trướng tối tăm,
Bầu bạn với kẻ khuya thao thức.
Những muốn hỏi hồn trăng bao tâm sự,
Cớ sao buổi ly biệt trăng dễ bề tròn vẹn.
Một đời người đủ buồn, vui, ly, hợp,
Một cung trăng đủ khuyết, tròn, mờ, tỏ,
Chuyện xưa đã chẳng thể khác.
Mối hy vọng rằng người sẽ còn mãi,
Dẫu xa vạn dặm vẫn cùng ta thưởng thức ánh trăng.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Tuấn Khải

Cái bóng trăng kia có tự bao giờ?
Tay nâng chén rượu hỏi khật khờ dăm câu:
Chốn cung trời muôn trượng cao cao,
Đêm nay là cái đêm nao hỡi trời?
Anh cũng toan cưỡi gió về chơi,
E khi lầu ngọc xa khơi thêm lạnh lùng;
Xênh xang múa giỡn bóng trăng trong,
Khác nào vơ vẩn trong vòng trần ai.
Buông rèm châu thấp thoáng xa xôi,
Can chi hờn giận lựa thời em mới trốn khuôn?
Khách trên đời tan hợp với vui buồn,
Bóng trăng kia khi mờ tỏ với khuyết tròn kể cũng bao phen.
Trải ngàn xưa ai đã vững chu tuyền!
Lòng riêng chỉ nguyện với bóng thuyền cho được dài lâu.


Bản dịch trong truyện Thuỷ hử do Trần Tuấn Khải dịch, hồi 29.
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Sơn Trịnh

Ánh trăng có tự bao giờ?
Rót rượu hỏi cả trời mây xa mờ.
Cung trên nguyệt sáng ai ngờ,
Đêm nay liệu có cơ đồ năm nao?
Muốn về theo gió chốn cao,
Sợ nơi quỳnh tháp, ngọc lầu lạnh băng.
Chơi vơi chót vót cung trăng,
Vũ vờn bóng nguyệt, lăn tăn cùng đời.

Trăng qua gác tía, dòm xuyên.
Tựa song cửa thấp, ngắm trời mà quên.
Cớ chi phải hận, phải phiền,
Việc gì trăng mãi tròn viên chẳng tàn.
Người đời vui, khổ, ly tan,
Trăng kia khi khuyết, khi tròn, khi vơi.
Từ xưa chưa trọn một đời,
Chỉ mong người sống lâu dài bên nhau,
Ngàn dặm chung ngắm trăng sao.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Trung Hậu

Sáng trăng tự thuở nào
Nâng chén hỏi trời cao
Chẳng lẽ trên cung khuyết
Đêm này năm khác sao?
Muốn cưỡi gió đi biệt
Đến ngọc điện quỳnh lâu
Sợ nơi cao giá rét
Đứng múa bóng trăng chao
Cõi người nào giống đâu

Quanh gác tía
Xuống màn xiên
Soi chẳng nghỉ
Hận chi phiền
Sao tròn vừa đúng thời ly biệt
Người thì tan hợp vui buồn
Trăng có tỏ mờ đầy khuyết
Từ xưa khó vẹn toàn
Chỉ mong người mãi miết
Ngàn dặm kết thuyền quyên


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của KietDoan

Trăng sáng tự bao giờ
Đem rượu hỏi trời xanh
Không biết trên trời cung khuyết
Đêm nay là năm nào
Ta muốn cưỡi gió mà đi
Lại sợ lầu quỳnh gác ngọc
Trên cao lạnh biết nhường bao
Ở lại trần gian nhảy múa
Tự tại kém chi đâu

Soi gác tía
Rọi màn nhung
Chiếu canh sầu
Liệu trăng có hận
Cớ sao tròn mãi lúc ly tan?
Người có khi buồn vui tan hợp
Trăng có lúc mờ tỏ tròn khuyết
Việc xưa khó vẹn toàn
Chỉ nguyện người còn mãi
Ngàn dặm chung bóng trăng thâu


Chưa có đánh giá nào
Trả lời

Trang trong tổng số 2 trang (17 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]