Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ai là người hạnh phúc ở nước Nga » Phần 2: Chủ nô sót lại cuối cùng » Chương 2
Đăng bởi Tung Cuong vào 29/06/2025 06:06, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 01/07/2025 08:56
Долгонько думал мир.
Что ни на есть отчаянный
Был Клим мужик: и пьяница,
И на руку нечист.
270. Работать не работает,
С цыганами возжается.
Бродяга, коновал!
Смеется над трудящимся:
С работы, как ни мучайся,
Не будешь ты богат,
А будешь ты горбат!
А впрочем, парень грамотный,
Бывал в Москве и в Питере,
В Сибирь езжал с купечеством,
280. Жаль, не остался там!
Умен, а грош не держится,
Хитер, а попадается
Впросак! Бахвал мужик!
Каких-то слов особенных
Наслушался: Атечество,
Москва первопрестольная,
Душа великорусская.
«Я — русский мужичок!» —
Горланил диким голосом
290. И, кокнув в лоб посудою,
Пил залпом полуштоф!
Как рукомойник кланяться
Готов за водку всякому,
А есть казна — поделится,
Со встречным все пропьет!
Горазд орать, балясничать,
Гнилой товар показывать
С хазового конца.
Нахвастает с три короба,
300. А уличишь — отшутится
Бесстыжей поговоркою,
Что «за погудку правую
Смычком по роже бьют!»
Подумавши, оставили
Меня бурмистром: правлю я
Делами и теперь.
А перед старым барином
Бурмистром Климку назвали,
Пускай его! По барину
310. Бурмистр! перед Последышем
Последний человек!
У Клима совесть глиняна,
А бородища Минина,
Посмотришь, так подумаешь,
Что не найти крестьянина
Степеннеи и трезвей.
Наследники построили
Кафтан ему: одел его —
И сделался Клим Яковлич
320. Из Климки бесшабашного,
Бурмистр первейший сорт.
Пошли порядки старые!
Последышу-то нашему,
Как на беду, приказаны
Прогулки. Что ни день.
Через деревню катится
Рессорная колясочка:
Вставай! картуз долой!
Бог весть с чего накинется,
330. Бранит, корит; с угрозою
Подступит — ты молчи!
Увидит в поле пахаря
И за его же полосу
Облает: и лентяи-то,
И лежебоки мы!
А полоса сработана,
Как никогда на барина
Не работал мужик,
Да невдомек Последышу,
340. Что уж давно не барская,
А наша полоса!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 29/06/2025 06:06
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 05/07/2025 23:36
Người làng nghĩ suy, phân vân lâu lắm.
Dù thấy đã cùng đường, bế tắc
Vì Klim, một nông dân quen nát rượu xưa nay,
Thuộc loại người không trung thực, thấy ngay,
270. Việc phải làm - có bao giờ tay động đến,
Anh ta kết giao với dân digan thân thiết.
Một kẻ lang thang, chữa bệnh cho ngựa xưa nay!
Anh ta cười giễu ai chăm chỉ hàng ngày:
Có làm việc cả đời vất vả,
Cũng chằng bao giờ ngóc đầu được cả,
Càng làm nhiều, càng vẹo cả xương sườn!
Mà nói chung, anh ta có chữ cũng hơn,
Từng đến Matxcơva và lên Piter nữa,
Cũng tới cả Sibir cùng dân buôn chứ,
280. Tiếc là không ở luôn đó, lại về làng!
Vốn thông minh, mà một xu không có trong mình,
Tính láu cá, vậy mà nhiều gian truân, vất vả!
Nhiều khi bí bách, quen khoe khoang cho đã
Nghe chán phè mấy chữ lạ tai:
Tổ quốc, Matxcơva,
Kinh đô đầu tiên của Nga ở đó.
Tâm hồn Nga vĩ đại quá.
“Tôi là một nông dân Nga!”
Anh lấy giọng hét lên như thú hoang
290. Và đập cái đĩa luôn vào trán,
Rượu nửa chai, tu một hơi không ngán!
Trông anh giống bình nước rửa tay
Vì vôtka sẵn sàng cúi chào tất cả ngay,
Tiền công quỹ - cứ bắt tay chia chác,
Gặp ai cũng uống hết bay nhiều thứ khác!
Nói liên hồi, toàn khoác lác, ba hoa,
Bán vải xấu bằng cách cho xem qua
Một mẩu cuối dệt kĩ hơn - người cả tin mắc hợm.
Khoe đủ cách, hứa lung tung, hươu vượn,
300. Bị phát hiện, chống chế bằng đùa cợt cho qua
Đưa câu tục ngữ trắng trợn, vô liêm ra
Vì “tiếng hát đúng thì ta quật
Ngay dây thừng vào trúng mặt!”
Họ nghĩ suy kĩ càng rồi giữ lại cho tôi
Làm lý trưởng. Tôi nhận điều hành rồi
Mọi công việc và giờ là lúc
Đang đối mặt với ông chủ già thực.
Thôi cứ gọi anh ta là Lý trưởng Klimka
Dưới mắt ông chủ, thì tôi là
310. Lý trưởng. Đứng trước Chủ nô cuối cùng sót lại
Người đàn ông cuối cùng mới phải!
Lương tâm của Klimka là đất sét mà thôi,
Và bộ râu của Minin rõ oai,
Bạn cứ nhìn xem, nghĩ mà xem nhé,
Kiếm đâu được một nông dân như thế
Tỉnh táo và có chừng mức hơn.
Những người thừa kế - con của ông
Đã may chiếc áo caftan và cho Klim mặc
Và nay thành ông Klim Iakoplich chững chạc,
320. Vốn là tay Klimka liều lĩnh trần đời,
Lý trưởng ngồi hạng nhất rồi.
Họ dùng lại ngay nền nếp cũ!
Ông chủ nô cuối cùng của ta đó,
Nhận được lệnh, rõ không may,
Phải đi quanh, thăm viếng hàng ngày
Hôm nào cũng cho cỗ xe sang đẹp
Chạy diễu hết xóm làng một lượt
Nào dạy thôi! không cần mũ lưỡi trai!
Trời mà biết, bắt đầu mặc thứ gì ngay,
330. Ông lão chửi hoài, than thân, đe doạ
Ông lão đến gần - anh cần im lặng!
Khi ra đồng mà gặp mặt nông dân
Vì thửa ruộng của mình, ông chủ gầm,
Sủa nhặng lên: quân lười nhác,
Đồ vô tích sự, nằm ngủ suốt ngày không chán!
Và khi khu ruộng đã làm xong,
Cứ như nông dân chưa hề bỏ công
Làm cho chủ xong trọn gói,
Chủ nô cuối cùng không sao hình dung nổi
340. Rằng ruộng từ lâu không phải của ông rồi
Mà là ruộng của chúng ta thôi!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.