Người làng nghĩ suy, phân vân lâu lắm.
Dù thấy đã cùng đường, bế tắc
Vì Klim, một nông dân quen nát rượu xưa nay,
Thuộc loại người không trung thực, thấy ngay,
270. Việc phải làm - có bao giờ tay động đến,
Anh ta kết giao với dân digan thân thiết.
Một kẻ lang thang, chữa bệnh cho ngựa xưa nay!
Anh ta cười giễu ai chăm chỉ hàng ngày:
Có làm việc cả đời vất vả,
Cũng chằng bao giờ ngóc đầu được cả,
Càng làm nhiều, càng vẹo cả xương sườn!
Mà nói chung, anh ta có chữ cũng hơn,
Từng đến Matxcơva và lên Piter nữa,
Cũng tới cả Sibir cùng dân buôn chứ,
280. Tiếc là không ở luôn đó, lại về làng!
Vốn thông minh, mà một xu không có trong mình,
Tính láu cá, vậy mà nhiều gian truân, vất vả!
Nhiều khi bí bách, quen khoe khoang cho đã
Nghe chán phè mấy chữ lạ tai:
Tổ quốc, Matxcơva,
Kinh đô đầu tiên của Nga ở đó.
Tâm hồn Nga vĩ đại quá.
“Tôi là một nông dân Nga!”
Anh lấy giọng hét lên như thú hoang
290. Và đập cái đĩa luôn vào trán,
Rượu nửa chai, tu một hơi không ngán!
Trông anh giống bình nước rửa tay
Vì vôtka sẵn sàng cúi chào tất cả ngay,
Tiền công quỹ - cứ bắt tay chia chác,
Gặp ai cũng uống hết bay nhiều thứ khác!
Nói liên hồi, toàn khoác lác, ba hoa,
Bán vải xấu bằng cách cho xem qua
Một mẩu cuối dệt kĩ hơn - người cả tin mắc hợm.
Khoe đủ cách, hứa lung tung, hươu vượn,
300. Bị phát hiện, chống chế bằng đùa cợt cho qua
Đưa câu tục ngữ trắng trợn, vô liêm ra
Vì “tiếng hát đúng thì ta quật
Ngay dây thừng vào trúng mặt!”

Họ nghĩ suy kĩ càng rồi giữ lại cho tôi
Làm lý trưởng. Tôi nhận điều hành rồi
Mọi công việc và giờ là lúc
Đang đối mặt với ông chủ già thực.
Thôi cứ gọi anh ta là Lý trưởng Klimka
Dưới mắt ông chủ, thì tôi là
310. Lý trưởng. Đứng trước Chủ nô cuối cùng sót lại
Người đàn ông cuối cùng mới phải!

Lương tâm của Klimka là đất sét mà thôi,
Và bộ râu của Minin rõ oai,
Bạn cứ nhìn xem, nghĩ mà xem nhé,
Kiếm đâu được một nông dân như thế
Tỉnh táo và có chừng mức hơn.
Những người thừa kế - con của ông
Đã may chiếc áo caftan và cho Klim mặc
Và nay thành ông Klim Iakoplich chững chạc,
320. Vốn là tay Klimka liều lĩnh trần đời,
Lý trưởng ngồi hạng nhất rồi.

Họ dùng lại ngay nền nếp cũ!
Ông chủ nô cuối cùng của ta đó,
Nhận được lệnh, rõ không may,
Phải đi quanh, thăm viếng hàng ngày
Hôm nào cũng cho cỗ xe sang đẹp
Chạy diễu hết xóm làng một lượt
Nào dạy thôi! không cần mũ lưỡi trai!
Trời mà biết, bắt đầu mặc thứ gì ngay,
330. Ông lão chửi hoài, than thân, đe doạ
Ông lão đến gần - anh cần im lặng!
Khi ra đồng mà gặp mặt nông dân
Vì thửa ruộng của mình, ông chủ gầm,
Sủa nhặng lên: quân lười nhác,
Đồ vô tích sự, nằm ngủ suốt ngày không chán!
Và khi khu ruộng đã làm xong,
Cứ như nông dân chưa hề bỏ công
Làm cho chủ xong trọn gói,
Chủ nô cuối cùng không sao hình dung nổi
340. Rằng ruộng từ lâu không phải của ông rồi
Mà là ruộng của chúng ta thôi!