老態

吾年五十五年零,
醜態般般老盡形。
齒踣含酸如眾訟,
眼花掩卷漫傳經。
自憐鏡髮三分白,
剩有丹心一點靈。
莫怪憑窗連日醉,
我為不醉孰為醒?

 

Lão thái

Ngô niên ngũ thập ngũ niên linh,
Xú thái bàn bàn lão tận hình.
Xỉ bặc hàm toan như chúng tụng,
Nhãn hoa yểm quyển mạn truyền kinh.
Tự liên kính phát tam phần bạch,
Thặng hữu đan tâm nhất điểm linh.
Mạc quái bằng song liên nhật tuý,
Ngã vi bất tuý thục vi tỉnh?


Bài thơ này viết năm 1889.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Năm mươi nhăm tuổi cái thân già,
Vẻ xầu dần dần lộ hết ra.
Răng vẹo buốt hàm như cãi cọ,
Mắt lòa gấp sách giảng ê a.
Ba phần tóc bạc càng thêm tủi,
Một tấm lòng son vẫn có thừa.
Đừng trách bên song say khướt mãi.
Không say, thì tỉnh với ai mà?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
13.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Phụng

Trời thương tuổi quá năm nhăm
Thân già tật xấu dần dần hiện ra
Răng xiêu hàm buốt rên la
Mắt nhoà gấp sách ê a giảng mò
Thương cho mái tóc dần thưa
Lòng son một điểm chưa chừa bấy nay
Bên song say khướt ngày ngày
Một mình riêng tỉnh chẳng say cũng hoài

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Năm lăm tuổi cái thân già
Tuổi cao vẻ xấu lộ ra dần dần
Mắt loà gấp sách giảnh kinh
Vẹo răng hàm buốt tựa hình cãi ai
Ba phần tóc bạc thêm sầu
Lòng son một tấm trước sau vẫn thừa
Trách gì cứ mãi say sưa
Làng say thiên hạ có chừa ai đâu

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Năm mươi nhăm tuổi thân già,
Dần dần vẻ xầu lộ ra hết rồi.
Buốt hàm răng vẹo da mồi,
Mắt loà gấp sách nhấp môi giảng bừa.
Ba phần tóc bạc dần thưa,
Lòng son một tấm có thừa bấy nay.
Bên song đừng trách mãi say,
Không say, thì tỉnh tối ngày ích chi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời