21/10/2021 00:59Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Lão thái
老態

Tác giả: Nguyễn Khuyến - 阮勸

Thể thơ: Thất ngôn bát cú; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Cận đại
Đăng bởi Vanachi vào 05/04/2007 14:59

 

Nguyên tác

吾年五十五年零,
醜態般般老盡形。
齒踣含酸如眾訟,
眼花掩卷漫傳經。
自憐鏡髮三分白,
剩有丹心一點靈。
莫怪憑窗連日醉,
我為不醉孰為醒?

Phiên âm

Ngô niên ngũ thập ngũ niên linh,
Xú thái bàn bàn lão tận hình.
Xỉ bặc hàm toan như chúng tụng,
Nhãn hoa yểm quyển mạn truyền kinh.
Tự liên kính phát tam phần bạch,
Thặng hữu đan tâm nhất điểm linh.
Mạc quái bằng song liên nhật tuý,
Ngã vi bất tuý thục vi tinh?

Dịch nghĩa

Tuổi ta đã năm mươi lăm tuổi lẻ,
Tất cả mọi cái xấu đều lộ ra lúc già.
Răng xiêu tê buốt như cãi cọ nhau,
Mắt hoa, gấp sách cắt nghĩa mò.
Tự thương mình, mái tóc trong gương đã ba phần bạc trắng,
Nhưng lòng son vẫn còn một điểm thiêng.
Chớ lạ rằng ngày nào cũng tựa cửa say sưa,
Nếu ta mà không say thì tỉnh với ai?

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Năm mươi nhăm tuổi cái thân già,
Vẻ xầu dần dần lộ hết ra.
Răng vẹo buốt hàm như cãi cọ,
Mắt lòa gấp sách giảng ê a.
Ba phần tóc bạc càng thêm tủi,
Một tấm lòng son vẫn có thừa.
Đừng trách bên song say khướt mãi.
Không say, thì tỉnh với ai mà?
Rút từ Quế Sơn thi tập (A.469).

Bài thơ này viết năm 1889.

Nguồn: Trần Văn Nhĩ, Tuyển tập thơ chữ Hán Nguyễn Khuyến, NXB Văn Nghệ, 2005

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Nguyễn Khuyến » Lão thái