Bình luận nhanh 2

Đào Văn Nghi27/08/2023 07:33
Dịch thơ: CẢM HỨNG LÚC ĐẦU THU Kỳ 1: Lặng lẽ sông buồn lá rụng rơi, Thâu đêm ảo não chẳng hề vơi. Ban Siêu vốn ghét đầu phơ bạc, Cửa Ngọc ta già thu gió phơi. Đào Nghi dịch.9/3/2021
Chi Nguyen13/05/2020 10:42
Sông Sở lá rụng bời bời. Thương tâm vô hạn, đêm thời chưa qua. Ban Siêu tóc bạc đã già. Ngọc Môn quan ngoại, được đà gió thu.
Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt
Thời kỳ: Nguyễn
5 bài trả lời: 5 bản dịch
1 người thích
Từ khoá: thơ đi sứ (1182)

Đăng bởi Vanachi vào 30/07/2005 13:27, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 21/09/2005 23:42

初秋感興其一

蕭蕭木落楚江空,
無限傷心一夜中。
白髮生憎班定遠,
玉門關外老秋風。

 

Sơ thu cảm hứng kỳ 1

Tiêu tiêu mộc lạc Sở giang[1] không,
Vô hạn thương tâm nhất dạ trung.
Bạch phát sinh tăng Ban định viễn[2],
Ngọc Môn quan[3] ngoại lão thu phong.

 

Dịch nghĩa

Sông Sở hoang vắng lá cây rụng bời bời
Trong một đêm xiết bao đau lòng
Ban Định Viễn ghét tóc trắng mọc ra
Ở ngoài cửa Ngọc Môn, già với gió thu


Chú thích:
[1]
Tức sông Tương.
[2]
Tức Ban Siêu 班超 (32-102), tướng nhà Hán. Thời Đông Hán 漢 có công chinh phục các nước Tây Vực 西域 được phong tước Định Viễn Hầu 定遠侯, làm đô hộ Tây Vực ba mươi năm, đầu bạc mới trở về.
[3]
Ngọc Môn quan ( 40.352,93.865): Ngọc Môn quan 玉門關 hay Ngọc Môn, Ngọc quan, là một cửa ải trọng yếu của Trung Quốc thời xưa trên đường buôn bán tơ lụa từ Trung Quốc tới các nước khác ở phương tây, vị trí nay ở vào xã Sa Châu, huyện Đôn Hoàng, tỉnh Cam Túc, được đặt từ thời Hán Vũ Đế Lưu Triệt 劉徹 (156 TCN - 87 TCN), là nơi yết hầu để đi từ trung nguyên vào Tây Vực. Ở đây trước mặt là bãi sa mạc không một bóng người, lính thú nhà Hán thường rất cực khổ. Tên của ải là do xưa ngọc thường được sản xuất tại Tây Vực.

Di chỉ Ngọc Môn quan
Hình: Di chỉ Ngọc Môn quan

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đặng Thế Kiệt

Tơi bời lá rụng sông Tương
Một đêm cũng thể đau thương vô vàn
Ưa gì tóc bạc chàng Ban
Già theo với gió thu vàng ải quan


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lâm trung Phú

Sông Tương vắng, lá rụng là là,
Biết mấy đau thương đêm trắng qua.
Ban Định Viễn đâu ưa tóc bạc,
Ngọc Môn ngoài ải thu thêm già!


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Sông Sở tiêu điều lá rụng bay
Suốt đêm rầu rĩ não nùng thay
Tóc sương nên khiến chàng Siêu chán
Ải Ngọc bạc đầu với gió may.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Hoang vắng sông Tương vàng lá rơi,
Đau lòng vô hạn một đêm thôi,
Ban Siêu lo nghĩ phai màu tóc,
Cửa Ngọc bạc đầu với gió thu.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đào Duy Anh

Sông Sở tiêu điều lá trụi cây,
Suốt đêm khôn xiết nỗi lòng này.
Ban Siêu vốn ghét đầu phơ bạc,
Ngoài cửa Ngọc Môn gió dạn dày.


tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Trả lời