Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trịnh Hoài Đức
Đăng bởi Vanachi vào 26/09/2008 08:34
Tấm lòng chăng phải phải phân trần[1],
Ít nói là người dưỡng tính chân.
Đã bện bó rơm[2] làm đứa quỷ,
Lại trau cục đá[3] tượng ông thần.
Dù cho[4] đất phấn tô gương mặt,
Sẵn có cây da[5] cậy tấm thân.
Cũng muốn đem mình[6] đi thế ấy,
Đem mình đi thế ấy bần thần[7].
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.