長沙過賈誼宅

三年謫宦此棲遲,
萬古惟留楚客悲。
秋草獨尋人去後,
寒林空見日斜時。
漢文有道恩猶薄,
湘水無情弔豈知。
寂寂江山搖落處,
憐君何事到天涯。

 

Trường Sa quá Giả Nghị trạch

Tam niên trích hoạn thử thê trì,
Vạn cổ duy lưu Sở khách bi.
Thu thảo độc tầm nhân khứ hậu,
Hàn lâm không kiến nhật tà thì.
Hán Văn hữu đạo ân do bạc,
Tương thuỷ vô tình điếu khởi tri.
Tịch tịch giang sơn dao lạc xứ,
Liên quân hà sự đáo thiên nhai.

 

Dịch nghĩa

Ba năm đằng đẵng bị biếm ra làm quan ở đây
Vạn cổ chỉ còn nỗi bi thương của người làm khách nước Sở
Một mình tìm nơi ở của người đã khuất, trong đám cỏ mùa thu
Chỉ thấy đến lúc mặt trời lặn trên dải rừng lạnh lẽo
Hán Văn Đế là ông vua hữu đạo mà ơn trạch còn bạc bẽo
Huống hồ sông Tương biết gì đến lời phúng điếu
Núi sông tịch mịch, đây là chốn linh đinh
Thương xót cho ông vì sao phải đến chốn ven trời này


Tiêu đề có bản chép là "Quá Giả Nghị cố cư" 過賈誼故居.

Giả Nghị người đời Hán Văn Đế, tuổi trẻ tài cao, làm chức đại phu, rồi bị gièm pha, biếm ra làm thái phó cho Trường Sa vương. Nhà cũ của Giả Nghị ở phường Trắc Cẩn trong thành Trường Sa (tỉnh Hồ Nam).

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Khánh Đản

Ba năm trích hoạn ở nơi đây
Sở khách, muôn đời luống xót thay
Tìm dấu người xưa trong lớp cỏ
Thấy trời bóng xế giữa rừng cây
Hán Văn hữu đạo ơn còn bạc
Tương thuỷ vô tình viếng chẳng hay
Phong cảnh buồn rầu, sông núi vắng
Thương ai sao đến chốn chân mây


Nguồn: Đỗ Bằng Đoàn, Bùi Khánh Đản, Đường thi trích dịch, Trung tâm nghiên cứu Quốc học, NXB Văn học, 2006
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn phước Hậu

Ba năm biếm trích chốn này lâu
Muôn thuở còn đây khách Sở sầu.
Người cũ nay tìm, thu cỏ úa
Chiều về không thấy, lạnh rừng sâu.
Sông Tương nước chẳng ghi bài điếu
Vua Hán đạo dầy nghĩa bạc mau.
Sông núi mịt mờ xa xứ lạ
Góc trời thương kẻ chịu lao lưu.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng San

Ba năm đây chốn đoạ đày nhau
Khách Sở ngàn năm để hận sầu
Hiu hắt cỏ thu đầy chốn cũ
Nhạt nhoà nắng xế lạnh rừng sâu
Vua kia có đạo ơn còn bạc
Dòng nước vô tình biết được sao
Quạnh quẽ núi sông miền héo rụng
Ven trời lận đận bởi vì đâu

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng Kim

Ba năm bị trích lầu này
Nghìn thu khách Sở đeo đai mối sầu
Cỏ thu một đám người đâu
Rừng cây lạnh lẽo bóng dâu xế đoài
Hán Văn ơn mỏng đạo dày
Nước Tương lời điếu dãi bày đâu hay
Nước non lặng lẽ chốn này
Thương ai đến chỗ chân mây làm gì


Nguồn: Trần Trọng Kim, Đường thi, NXB Văn hoá thông tin, 1995
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Nhất Lang @www.hoasontrang.us

Ba năm bị trích chốn này
Ngàn thu khách Sở chưa phai hận sầu.
Cỏ thu hiu hắt, người đâu?
Chiều hôm bóng xế rừng sâu lạnh đầy.
Hán Văn ơn bạc, đạo dầy
Sông Tương bài điếu nào hay giãi bầy.
Nước non quạnh quẽ là đây
Xót người lận đận chân mây cuối trời.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Đi đày suốt ba năm giáng chức
Ngàn năm còn lưu khách Sở bi
Tìm nhà giữa cỏ rậm rì
Tới chiều chỉ thấy rừng thu lạnh lùng
Hán đế tốt nhưng ông bạc phước
Há sông Tương mà biết điếu sao
Núi sông vắng vẻ lao đao
Thương ông góc thẳm vì đâu nỗi này.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Ba năm bị biếm quan ở đây,
Vạn cổ bi thương khách Sở nầy.
Cỏ thu tìm nơi người đã khuất,
thấy chăng trời lặn dải rừng cây.
Hán Văn hữu đạo mà ơn bạc,
Tương thuỷ biết gì phúng điếu hay.
Đây chốn linh đinh sông núi vắng,
Thương ông sao đến chốn chân mây.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời