Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
6 bài trả lời: 6 bản dịch
1 người thích
Từ khoá: mùa thu (275)

Đăng bởi Vanachi vào 22/08/2008 09:24, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 05/01/2015 14:29

秋日即事

西風昨夜壓寒枝,
籬菊蕭疏雪未飛。
密雨斜篩紛水面,
孤雲描織遠山眉。
蓮餘殘夏留春帶,
柳徬饒香老翠衣。
啼鳥莫非知我況,
聲聲長動故鄉思。

 

Thu nhật tức sự

Tây phong tạc dạ áp hàn chi,
Ly cúc tiêu sơ tuyết vị phi.
Mật vũ tà si phân thuỷ diện,
Cô vân miêu chức viễn sơn my.
Liên dư tàn hạ lưu xuân đới,
Liễu bạng nhiêu hương lão thuý y.
Đề điểu mạc phi tri ngã huống,
Thanh thanh trường động cố hương ty (tư).

 

Dịch nghĩa

Đêm qua gió tây xô dạt cành cây
Dậu cúc lưa thưa tuyết chưa bay
Mưa lớn nghiêng đổ khuấy động mặt nước (mặt phấn, mặt sáng)
Mây thưa thêu vẽ tránh xa nét mi xanh (giống như màu núi)
Sen thừa hạ hết dây xuân cũ (sót)
Liễu tựa nhiều hương áo biếc xưa
Chim khóc chẳng ai không hiểu tình cảnh của mình
Từng tiếng dài khuấy động tấm tình quê.


Nguồn:
1. Hồ Xuân Hương thơ chữ Hán - chữ Nôm & giai thoại, Bùi Hạnh Cẩn, NXB Văn hoá - Thông tin, 1999
2. Tứ gia thi tập (ký hiệu R. 423), Thư viện quốc gia Việt Nam

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn

Đêm qua lành lạnh gió tây về,
Dậu cúc đìu hiu tuyết chửa đi.
Mưa nặng sông chia mờ vẻ mặt,
Mây trơ non thẳm vẽ đường mi.
Sen tàn hạ cuối dây thơm sót,
Liễu ngả xuân thừa biếc áo che.
Chim hót nỗi mình chăng có thấu?
Lời lời dài đọng nỗi lòng quê.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Trọng Chánh

Gió Tây mới đến khách chưa về,
Khí lạnh mười phần dạ tái tê.
Nước cũ non sông trời lặng ngắm,
Quê người thân thế gửi mây che.
Cái già chợt sợ nay đà đến,
Thu đến nơi nơi đêm trước nghe.
Tự trách bạc đầu ta vụng tính,
Lá vàng rơi rụng, rụng đầu hè.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Gió tây lành lạnh đêm qua ngày,
Dậu cúc đìu hiu tuyết chửa bay.
Mưa lớn rơi nghiêng chia mặt nước,
Mây trơ non thẳm vẽ dệt mày.
Sen tàn hạ cuối mang xuân giữ,
Liễu tựa áo xanh hương cũ đầy.
Chim hót nỗi mình chăng có thấu?
Quê nhà nổi nhớ đọng lời dài.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đất Văn Lang

Gió tây đêm trước cây nghiêng ngả
Dậu cúc lưa thưa, tuyết chửa di
Mưa trút nghiêng sông mờ sắc mặt
Mây vờn xa núi nhạt màu mi
Sen thừa hạ tận, hơi xuân vẫn
Liễu ỷ hương nhiều, lá biếc chi
Chim khóc tự tình ai có hiểu
Từng lời trĩu nặng cánh thiên di.

Đất Văn Lang
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đất Văn Lang

Gió tây đêm trước khua cành lạnh
Dậu cúc lưa thưa, tuyết chửa rơi
Mưa bụi chao nghiêng xao mặt nước
Mây hoang giăng nhẹ tránh lưng đồi
Hạ tàn sen sót đài xanh mãi
Hương ngát liễu nghiêng lá úa rồi
Chim hót hiểu tình ta đó nhỉ
Từng lời da diết, cố hương ơi!

Đất Văn Lang
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Gió tây lành lạnh tự đêm qua
Giậu cúc dìu hiu tuyết chửa sa
Mày núi mây ngần màu đậm nhạt
Mặt sông mưa dội sắc phôi pha
Sen lưa cuối hạ dây xuân đượm
Liễu bến bay hương áo biếc loà
Có thấu lòng chăng chim hót mãi
Nỗi niềm lay  động nhớ quê xa

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời