15.00
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
13 bài trả lời: 13 bản dịch
1 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 16/06/2005 14:09, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 28/10/2005 03:53

江漢

江漢思歸客,
乾坤一腐儒。
片雲天共遠,
永夜月同孤。
落日心猶壯,
秋風病欲蘇。
古來存老馬,
不必取長途。

 

Giang Hán

Giang Hán tư quy khách
Càn khôn nhất hủ nho
Phiến vân thiên cộng viễn
Vĩnh dạ nguyệt đồng cô
Lạc nhật tâm do tráng
Thu phong bệnh dục tô
Cổ lai tồn lão mã
Bất tất thủ trường đồ

 

Dịch nghĩa

Ở Giang Hán có người nhớ quê
Trong trời đất có ông đồ gàn
Đám mây với trời cùng xa tít
Đêm dài với trăng cùng cô đơn
Mặt trời lặn,lòng vẫn hăng hái
Gió thu thổi,bệnh sắp bớt rồi
Xưa nay còn lại con ngựa già
Cần chi phải có tài chạy đường dài


(Khoảng năm 765)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu

Giang Hán mơ quê cũ
Càn khôn một bác đồ
Mây cùng trời tít tắp
Đêm với nguyệt đơn cô
Chí mạnh khi ngày xế
Bệnh lùi lúc gió thu
Ngựa già còn lại đó
Sá kể sức trường đồ.


Nguồn: Đường thi tuyển dịch, NXB Thuận Hoá, 1997
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hải Đà

Mong về, người Giang Hán
Uyên nho một kiếp đời
Trời cao mây lờ lững
Đêm trường mảnh trăng côi
Hoàng hôn lòng vẫn thế
Gió thu bệnh giảm thời
Ngựa già từng nuôi dưỡng
Chẳng mong chạy đường dài.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phụng Hà

Mong về, khách Giang Hán lo ra,
Trong vòng trời đất một đồ già.
Mây xa lơ lửng cùng trời thẳm,
Đêm dài trăn trở với trăng tà.
Chiều hôm, tâm chí còn hùng tráng,
Gió thu, cơn bệnh tựa đỡ ra.
Ngựa già xưa nay dùng nhiều việc,
Há đâu chỉ để chạy đường xa !

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Trời đất một đồ gỡ,
Hán giang khách nhớ nhà.
Mây trời xa tít tắp,
Đêm độc mãi trăng tà.
Ác lặn lòng còn vững,
Gío thu bệnh nhẹ qua.
Xưa giờ còn ngựa cũ,
Bất tất tính đường xa.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng Kim

Mong về Giang Hán khách xa
Trên trời dưới đất một nhà hủ nho
Đám mây xa thẳm tít mù
Đêm dài trăng dọi thân cô mơ màng
Bóng tà chí vẫn nghênh ngang
Gió thu phe phẩy bệnh dường sinh ra
Xưa nay còn có ngựa già
Chẳng cần phải chạy đường xa làm gì


Nguồn: Trần Trọng Kim, Đường thi, NXB Văn hoá thông tin, 1995
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Tuấn Khải

Khách Giang Hán mong về, lòng thắc mắc,
Giữa càn khôn một bác hủ nho ta.
Mảnh mây xa, giời cũng xa xa,
Đêm khuya khuắt bóng trăng tà càng vắng vẻ.
Trời tây xế, nhưng lòng còn mạnh mẽ,
Gió thu sang bệnh thể muốn khuây khoa.
Xưa nay nuôi giữ ngựa già,
Há cầu sức chạy đường xa dặm dài.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Chi Điền

Hán Giang mong mỏi trở về nhà,
Tự biết rằng mình gã hủ nho.
Đất khách xa xôi đời gió bụi,
Đêm dài quạnh quẽ mảnh trăng già.
Tuổi cao tâm trí luôn cường tráng,
Thu đến bệnh tình đã chóng qua.
Kim cổ ngựa già đều trọng vọng,
Tài năng chi phải dặm đường xa!

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng San

Giang Hán người mong trở lại rồi,
Kiền khôn một gã hủ nho thôi.
Cùng mây một mảnh, trời xa thẳm,
Với nguyệt đêm dài, bóng lẻ loi.
Ánh nắng đã tàn, lòng vẫn mạnh,
Gió thu vừa thổi, bệnh toan nguôi.
Tự cổ ngựa già còn mãi đó,
Đường xa hà tất ruổi rong hoài.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Ngọc

Khách Giang Hán muốn về quê cũ,
Giữa đất, trời một hủ nho này.
Nhìn xa trời lẫn vào mây,
Đêm dài cô độc thân này với trăng.
Dù bóng xế, lòng hăng vẫn trẻ,
Gió thu về, bệnh sẽ dần vơi.
Ngựa già còn lại bao đời,
Đường dài đâu phải đòi nơi ngựa già.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Có người, Giang Hán, nhớ quê,
Trong trời đất có Đồ kia gàn gàn.
Xa xa, trời với mây ngàn,
Đêm dài, cùng với trăng vàng cô đơn.
Ngày tàn, lòng lại hăng hơn,
Gió Thu thổi đến, bớt cơn bệnh rồi.
Xưa nay, khi ngựa già, ôi,
Cần chi tài chạy đến nơi xa vời...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối