Trang trong tổng số 66 trang (655 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 27/09/2025 08:20
Hoa là cốt cách, ngọc tinh thần,
Đứng mãi trơ trơ một tấm thân.
Mưa tạnh mây vờn dường tóc biếc,
Non mờ trăng hé tựa mày xuân.
Ải xa gửi nhạn truyền tin đẹp,
Sóng cuộn đưa thoi dệt cẩm văn.
Khí tiết cao vời ai sánh kịp?
Lòng không lay chuyển, có trung thần!
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 25/09/2025 19:38
Năm mới vừa sang, năm cũ hết,
Già sang cười lão nhác hay quên.
Đất trời vô tận màn hoa khói,
Cửa quán vô tư trúc nước lên.
Hai lượt ra tay phò chúa thượng,
Một phong thư chẳng tấu xe công.
Năm năm quản được xuân xinh sáng,
Biết đích lòng trời hậu với mình.
Gửi bởi hongha83 ngày 18/07/2025 14:54
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 18/07/2025 14:55
My sheet
That morning when I woke, I saw
a small hole in my sheet,
the result of being lost in sleep.
So I struggled with silken thread throughout the day
and by night had stitched a window
for glimpsing a few, new dreams.
The next day I woke to a new hole
and this time added paint to the thread.
Before dark I’d built a door.
My dreams could leave now and wander
instead of gazing out a window,
dreams freed to roam the entirety of the night.
Each morning brought new holes;
each day bustled with thread and paint.
Today my sheet is an enormous courtyard
with a banyan tree filled with birds with beaks like red stars,
though both sun and moon remain absent.
So I spend my mornings searching for holes
where a sun and moon might be woven,
not only in this galaxy
but also across
the many, layered others,
knowing at the end there’s a final hole
through which to exit
and join the great beyond
in a seamless realm of light.
Gửi bởi KHA MINH QUÂN ngày 02/06/2025 21:15
Người rằng nước bể sâu,
Há sánh bằng nỗi sầu tương tư.
Bể còn thấy bến bờ,
Lòng nhớ thương không nơi ngơi nghỉ.
Ôm đàn lên lầu vắng,
Chỉ hoa rơi và nguyệt sáng cùng ta.
Khúc tơ vừa gảy nhịp,
Tơ lòng như cũng khẽ lìa xa
Gửi bởi Minh Hải 明 海 ngày 14/12/2024 15:17
Tuần hoàn số kiếp rất bi thương!
Thoát khổ đâu hơn Cực Lạc bang,
Chuyên niệm Di Đà rời chốn ấy,
Cần trì Phật hiệu đến liên hương.
Hồng trần nghiệp trước đời hư mộng,
Thế giới ngày sau lắm gươm đao,
Nay khuyên thề nguyện sinh Tịnh độ,
Vĩnh thoát binh kiếp đến Tây phương.
Gửi bởi hongha83 ngày 17/10/2024 11:15
Bố ra đi nguyên vẹn
Qua bãi mìn
Biến thành cột khói
Không mộ phần và chẳng đớn đau chi
Mẹ ơi, chiến tranh không trở lại
Nhìn chi mãi vào con đường
Cột bụi quay cuồng
Qua cánh đồng vào ngưỡng cửa
Cứ như có bàn tay vẫy từ bụi bặm
Những ánh mắt sống động chói ngời
Những tấm bưu ảnh xao xuyến không thôi
Nằm tận đáy hòm thư mặt trận
Mẹ chờ bố lần nào cũng vậy
Qua cánh đồng cày ải trống trơn
Cột bụi xoáy như cơn mê sảng
Đáng sợ và quá đỗi cô đơn
Gửi bởi hongha83 ngày 31/03/2024 19:24
Ô trinh nữ quá dịu mềm
Còn hơn cúc áo vẽ thêm son hồng
Sinh ra từ gốc bụi hồng
Bình minh,
Xanh nửa
Màu hồng nửa kia!
Mạnh hơn cả cội thường xuân
Cho ai nắm chặt xiết dần xung quanh
Cây sồi thân thiết chen cành
Phân nhiều ngã rẽ chia nhành lê thê,
Uốn tay ra để vỗ về
Cho thân mình giữa bốn bề không gian,
Siết cổ áo tôi, tình nhân,
Hai tay em cứ ân cần lượn quanh;
Giữ nút thắt và kéo dần
Nhẹ nhàng êm ái em ràng buộc tôi;
Trao nhau một nụ hôn môi
Đôi ta mãi mãi sống đời bên nhau.
Không thời gian, chẳng khát khao
Khi tình yêu đến khát khao nuông chiều,
Đời tôi vốn chẳng khi yêu
Từ môi em đã kéo theo vào đời;
Vậy nên giữ chặt nhé người,
Và hôn nhau chúng ta rồi chết chung.
Trong năm tháng với giờ cùng,
Chung mùa,
Để chúng ta cùng lập gia
Màu xanh,
Mái ấm căn nhà
Cho người may mắn gọi là tình nhân.
Tình yêu là những hoa ngàn
Của mùa xuân mãi miên man trong đời
Tình đôi ta sẽ thấy thôi
Dưới rừng nguyên thuỷ;
Cho đôi ta đầy
Tình nhân bao đẹp đẽ thay.
Dọc theo những cánh đồng dài đẹp xinh
Trong tôi hướng tới bao tình
Những hồi chuông đổ an bình nơi nơi
Mang nhiều phong phú cho đời;
Một người chơi, và một người ngân nga
Nhảy theo cung điệu bài ca.
Dưới bầu trời đẹp khuất xa mờ dần
Luôn là khuôn mặt từ nhân,
Trên hoa con rắn
Ngưng làm độc ra,
Trên cành
Những chú chim ca;
Những cơn gió vẫn ào ào vọng vang
Biết sao là ngọt nồng nàn,
Những vòng nguyệt quế đã mang lại đầy
Bóng râm mềm mại còn đây;
Ngàn hoa hương sắc vẫn hoài đẹp xinh
Hoa luôn giữ sắc cho mình.
Giữa trời lồng lộng trong thinh không này
Từ vườn cây hạnh phúc này,
Đôi ta có chỗ
Tỏ bày yêu nhau,
Thoả lòng chẳng phải lo âu
Đôi ta cùng sẽ cho nhau thoả lòng.
Bạn xưa không có
Không buồn,
Khi mà nơi đó
Ta cùng vỡ ra,
Những người có mắt mù loà
Lấy hồn ra khỏi nơi toà linh thiêng.
Gửi bởi Kha Minh Quân ngày 24/02/2024 22:33
Nhà tranh tạm lánh thế trần.
Ngưạ xe huyên náo, muôn phần cách xa.
Ngoài tai mọi chuyện bỏ qua.
Trời cao đất rộng, lòng già thênh thang.
Bên hiên hái dậu cúc vàng.
Núi Nam xa tít, nhẹ nhàng ngắm ra.
Đẹp thay dáng núi chiều tà.
Chim bay mỏi cánh, ghé qua chốn này.
Cảnh bày chân ý đẹp thay.
Ngưng lời ta chẳng đãi bày được chi!
Gửi bởi hongha83 ngày 06/01/2024 10:26
Mắt em ôm trái tim này,
Một vòng tròn vũ điệu say ngọt ngào,
Vầng thời gian, nhốt đêm vào,
Và rồi chẳng biết thứ nào cho anh
Mắt em không chỉ nhìn anh.
Lá ban ngày vắt tròng trành giọt sương,
Gió hiu hiu, nụ cười thơm,
Toả thành đôi cánh bao gồm thế gian,
Tàu ôm trời biển mênh mang,
Tiếng ồn muôn sắc thợ săn đứng nhìn,
Hương bay toả ngát bình minh
Ai nằm trên rạ của nghìn ngôi sao,
Như ngày thơ dại thuở nào
Cả trời thế giới thu vào mắt em
Máu anh tràn ánh mắt em.
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 15/12/2023 00:27
Hành, Nhạc, Thái Hàng non cao kia,
Hoàng Hà, Giang Hán sông lớn nọ.
Ai xui ba thước trong giường mây,
Sóng lớn, non cao đều thấy rõ.
Ở trong còn biết bao thánh hào,
Qua lại cùng ta tri kỷ đó.
Đang bệnh ta bỗng ngồi rồi đứng,
Nồi nhắm hai mắt bịt hai tai.
Định thần, ý nghĩ hồn du lịch,
Như mình ta lướt thân ta trôi.
Xui ta phấn khởi là ai thế?
Là Bùi sứ quân đó chứ ai.
Dưới gót giang san hơn vạn dặm,
Đồ thư thuộc lòng khi phản hồi.
Đây rõ là việc rất khoái chí,
Ngang tàng bảy thước một thân trai.
Than ôi chạm trùng ta đóng cửa,
Văn tự tuồng như sâu bọ thôi.
Mà muốn lường trời đất,
Ôi thôi hẳn lầm sai!
Từ khi trải bao vùng non bể,
Mới biết sáu cõi mịt mù khơi,
Văn chương thủa xưa giường lũ trẻ,
Giữa trần ai xứng là thân trai.
Uổng phụ bình sinh đọc sử sách,
Đường đời lão luyện có Yên Đài,
Còn học tiếng chim làm gì nữa,
Kìa không thấy du khách mỏi mệt, còn nằm ngất ngưởng hoài.
Bốn vách danh sơn sáng như lụa,
Sao được cùng Hướng Bình, Cầm Khánh đồng sánh vai.
Hư danh ràng buộc mãi thế thôi,
Ôi hư danh ràng buộc mãi thế thôi!
Áo xanh đầu bạc la già rồi...
Trang trong tổng số 66 trang (655 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.