Thơ » Trung Quốc » Thịnh Đường » Lý Quý Lan
Đăng bởi hongha83 vào 02/02/2009 00:15
人道海水深,
不抵相思半。
海水尚有涯,
相思渺無畔。
攜琴上高樓,
樓虛月華滿。
彈著相思曲,
弦腸一時斷。
Nhân đạo hải thuỷ thâm,
Bất để tương tư bán.
Hải thuỷ thượng hữu nhai,
Tương tư diểu vô bạn.
Huề cầm thượng cao lâu,
Lâu hư nguyệt hoa mãn.
Đàn trước tương tư khúc,
Huyền trường nhất thì đoạn.
Người nói rằng nước bể sâu,
Nhưng không bằng phân nửa mối tương tư.
Nước bể vẫn có bờ,
Nỗi nhớ thương chẳng bờ bến.
Ôm đàn lên lầu cao,
Lầu vắng chỉ có hoa và trăng tràn ngập.
Khúc tương tư vừa dạo lên,
Trong lòng bỗng như có sợi dây đứt.
Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Gửi bởi KHA MINH QUÂN ngày 01/06/2025 21:15
Người rằng nước bể sâu,
Há sánh bằng nỗi sầu tương tư.
Bể còn thấy bến bờ,
Lòng nhớ thương không nơi ngơi nghỉ.
Ôm đàn lên lầu vắng,
Chỉ hoa rơi và nguyệt sáng cùng ta.
Khúc tơ vừa gảy nhịp,
Tơ lòng như cũng khẽ lìa xa
Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Bình luận nhanh 2
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.