Dưới đây là các bài dịch của Minh Sơn Lê. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 30 trang (298 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Hồn em dù trắng hay đen (Paul Verlaine): Bản dịch của Minh Sơn Lê

Hồn em dù trắng hay đen,
Sao? Làn da vẫn xinh mềm kiêu sa
Có hồng, trắng chút hoàng hoa.
Hương thơm, từng phiến thịt da gọi mời
Chẳng, làm chi? cũng rụng rời
Cái phần xác thịt, Chúa trời đặt tên!

Em cho thân xác cuồng điên,
Thân em, anh phải thốt lên bằng lời
Rất thiêng liêng! - rất tuyệt vời!
Của anh, tha thiết ơn mời của em,
Tại vùng sâu kín trong em,
Lấy tên chó đặt cho em chỗ này!

Em ơi, hồn hãy sum vầy,
Hồn anh đi trước sau này hồn em
Mình đùa thôi? Đâu phải em!
Chỉ đôi mình sống ở trên gian trần.
Dưới đây, là trái đất tròn,
Ở đây là dưới thiên đường, đó em.

Ở đây, phải sống nhiều thêm
Niềm vui rồi cũng êm đềm vụt bay
Và bao hạnh phúc ngất ngây,
Tình yêu, bé bỏng trên tay nuông chiều,
Khi nước chảy, khi chim kêu,
Thế là, mình chỉ phải yêu nhau rồi.

Ảnh đại diện

Em có những người tình (Leonard Cohen): Bản dịch của Minh Sơn Lê

Em đang có những tình nhân,
vô danh, họ chỉ riêng dành cho nhau,
có phòng, giường, cửa sổ sau.
Sẵn cho nghi lễ đón nhau hẹn hò.

Bên khung cửa sổ mờ mờ,
Tình nhân vùi dập lắc lư trên giường
Sống qua vài thế hệ hơn.
Không ai dám đến làm buồn phiền ai.
Ngang qua cửa đóng then cài,
Chỉ nghe rên rỉ, với bài ca thôi:
không nghe tiếng thở rã rời.

Biết rằng họ vẫn sống khơi khơi mà,
Họ yêu mãnh liệt thiết tha.
Các con đều lớn, đã ra đi làm,
Họ thành chiến sĩ đua tranh.

Rồi ai cũng hết đời dành cho nhau.
Còn ai để nhớ đến nhau?
Nhưng trong nhà đó, vẫn giàu lễ nghi:
Nhiều người hơn vẫn cứ yêu.

Một ngày, cánh cửa phòng yêu phơi bày.
Như khu vườn rậm rạp thay,
Sắc màu, âm vị chưa ai đã từng.
Chiếc giường êm ái sáng trưng,
giữa khu vườn độc nhất giường ấy thôi.

Đôi tình nhân đến gọi mời,
Cho nhau động thái thay lời con tim.
Từng đôi mắt mộng lim dim,
Lắng nghe cảm xúc trên miền thịt da.

Môi hôn quấn quyện nát nhầu.
Sau vùng tóc rối cấu cào với nhau.
Vai nàng chàng cúi hôn sâu
Khiến nàng như thấy lạc vào thiên thai
Cùng nhau hôn đắm miệt mài.

Rồi nàng như thấy hình hài mở ra.
Eo nàng chàng vuốt thiết tha
và chàng cảm thấy tay ngà nàng ôm.
Hai người cùng siết chặt hơn.
Nàng hôn những ngón tay vờn quanh môi.

Bàn tay của cả lứa đôi,
Nâng niu chắt hết trên môi nồng nàn.
Bên giường, hạnh phúc vỡ tràn,
Mân mê cởi áo xé toang nhu mì
hình hài trả lại xuân thì.

Từ trong đáy mắt cuồng si vỡ oà,
Áo quần vừa cởi hết ra
là nghe tiếng hát câu ca tuyệt vời
Bởi tin rằng tiếng đầu đời
ở trong phòng đó của người yêu nhau.

Áo quần rơi vắt thành xâu.
Lên giường thân xác bắt đầu nở hoa.
Mắt em khép lại thật thà
Vòng tay em gọi thiết tha thật đầy.
Nghi ngờ, đau đớn vụt bay
Khi em tự hỏi hình hài ra sao
nhưng môi hôn đã lấp vào
và tay xoa dịu vách rào cách ngăn.

Ảnh đại diện

Chuông lễ cầu hôn (Emma Lazarus): Bản dịch của Minh Sơn Lê

Nhạc chuông trỗi tưng bừng trong ánh nắng,
Mật hoa cam hương thơm toả khắp nơi;
Nét hân hoan, thân thiện trên mặt người.

Nàng, ngây ngất bên thời gian hệ trọng,
Tấm mạng che đôi má hồng ươm mộng,
Dịu dàng đi trong vẻ đẹp cô dâu
Nép bên chàng, và thỏ thẻ, đôi câu,
Chừng khép nép, thẹn thùng như e ngại.

Đầu cài hoa trên tóc chàng ngoái lại,
Ngọt ngào nhìn vào đôi mắt mù sương--
Liệu nàng đây có hạnh phúc uyên ương,
Để dâng hiến cho trọn lời thề ước
Linh hồn chàng, nguyện đáp đền sau trước
Những hy sinh nàng mang lại từ đây.

Ảnh đại diện

Không bao giờ mong đợi (Leonard Cohen): Bản dịch của Minh Sơn Lê

Lòng không mong đợi bao giờ
Được yêu với những người cho hết mình
Để mong cứu vãn dục tình
và gây chùn bước bóng hình mùa thu

Để mong cứu dục tình từ
những trang sách vở cũ nhừ bao năm
(hầu như tác giả băn khoăn
bởi tình yêu vẻ phai tàn phơi ra)

Để mong cứu vãn dục tình
mà đi đổ lỗi linh tinh làm gì
Thôi thì trả lại nó đi
Đó là một cái tên gì thật hay.

Để cứu cho dục tình này
Tôi thì không biết tìm ngay chỗ nào
Lọc lừa tôi chẳng biết đâu
Vì như thế thì làm sao công bằng

Sẽ không có được công bằng
Vậy nên lành mạnh và hằng khôn ngoan
Khiến cho thế giới quan tâm
Nếu mà tôi đến thêm lần nữa thôi

Để tôi làm việc của tôi
Để tôi ru giấc cho tôi bên đời
Để tôi chết bởi vì tôi
và tôi có thể xa rời từ đây

Để lại cho những gì cần
và cho những thứ góp phần vinh thân
Để lại cho cả tinh thần
và trong sâu thẳm của tâm hồn này

Tôi là của chính em đây
như tôi hằng vẫn mãi hoài của em
từ tuỷ đến chân lông mềm
từ khao khát đến khắp miền thịt da

Bây giờ sứ mệnh
trôi qua:
Nguyện cầu tôi được thứ tha
mọi điều.

Xác thân tôi
đã phiêu diêu
Khát khao tôi đã hắt hiu lâu rồi
Thuyền đời tôi sắp ngừng trôi.

Ảnh đại diện

Làm ơn trả lại cho tôi (Leonard Cohen): Bản dịch của Minh Sơn Lê

Một người phụ nữ hằng mong -
Một vinh dự tôi đem lòng ước ao -
Một nơi hồn trí gối đầu -
Rồi xin trả lại mong cầu trong tôi
Đến bên phím nhạc lả lơi
Và tôi viết nốt những lời bài ca.

Ảnh đại diện

“Em có mái tóc nâu hay tóc vàng?” (Paul Verlaine): Bản dịch của Minh Sơn Lê

Tóc em nâu hay tóc vàng?
Đen huyền hay tóc ánh làn xanh lam,
Còn màu đôi mắt của em?
Anh không biết, nhưng, mắt em dịu dàng,
Anh yêu tóc rối ngổn ngang.

Em mềm hay cứng?
Nồng nàn hay ngông,
Tim em thổn thức gì không?
Anh không biết, nhưng đầy lòng biết ơn
Tim em chiếm ngự tâm hồn
Là nữ chủ để anh còn suy tôn.

Thuỷ chung, chung thuỷ hay không?
Để làm chi,
Có phải lòng ta mong?
Anh trao em trái tim nồng
Yêu em xin nguyện đẹp lòng giai nhân.

Ảnh đại diện

Nỗi buồn của người già (Leonard Cohen): Bản dịch của Minh Sơn Lê

Người già nhân hậu tâm lòng
Trẻ thì hăng hái bốc đồng nhiều khi
Yêu thương mù quáng mê si
Khát khao thì chẳng còn chi trong đời

Ảnh đại diện

Không gian sinh động (Paul Éluard): Bản dịch của Minh Sơn Lê

Tôi nhìn phía trước mặt tôi
Đám đông xa lạ để rồi thấy em
Giữa đồng lúa cũng thấy em
Dưới cây bóng mát cũng tìm thấy em

Dài theo những chuyến hành trình
Tận cùng ray rức tội tình trong tôi
Cả bao nhiêu tiếng rộn cười
Rồi khi nóng giận tơi bời trong tim

Hè hay đông cũng thấy em
Trong nhà quanh quẩn dáng em diệu hiền
Thấy em trong vòng tay êm
Từng đêm ôm giấc mơ tìm thấy em
Nguyện lòng sẽ mãi bên em.

Ảnh đại diện

Đêm mộng về em (Paul Verlaine): Bản dịch của Minh Sơn Lê

Đêm anh mơ mộng về em:
Với nghìn dáng vẻ trong niềm đắm say
Em còn thủ thỉ đêm dài...

Và, cùng thưởng thức trái cây ngọt ngào,
Môi anh tràn đổ thiết tha
Núi non, thung lũng rồi qua đồng bằng.

Cho anh giây phút bình an,
Bên lòng phơi phới mênh man xuân thì:
Xôn xao, hơi thở siết ghì!

Còn em, lại cố duy trì, về em,
Hoà trong tiếng thở hồn nhiên
Nhịp nhàng dìu dắt nhau lên tiên bồng...

Em thức giấc, nghe tay nồng,
Nhưng giờ dáng vẻ đã ngông nghênh nhiều,
Cho em thêm tiệc nuông chiều!

Ảnh đại diện

Câu chuyện ngụ ngôn (Charles Baudelaire): Bản dịch của Minh Sơn Lê

Người đàn bà đẹp xinh và quý phái
Tóc mượt mà mang hương rượu nồng say
Móng vuốt tình yêu, độc tố đoạ đày
Đều mờ mịt dưới làn da thơm ấy

Nàng cười thôi cũng làm xiêu hồn phách
Cấu cào như quái vật ở bàn tay
Trong cuộc chơi tàn phá cả hình hài
Dù thể xác có uy nghiêm rắn chắc.

Nàng đi đứng như nữ thần cao nhất
Cho tín đố Mô ha mét ngợi tin
Mở rộng tay, ôm ấp vào ngực mình
Nàng réo gọi mắt người trên nhân thế.

Nàng đem cả trinh nguyên dành hiến tế
Vì rất cần cho cuộc sống muôn nơi
Thân xác em là quà tặng tuyệt vời
Mang nhục thể để ban lòng tha thứ.

Nàng dửng dưng qua bao tầng địa ngục
Giữa lúc thời gian phủ xuống đêm đen
Đối diện khi nghe Thần chết gọi tên
Như đứa trẻ - không hận thù, hối tiếc.

Trang trong tổng số 30 trang (298 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối