Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Nguyễn Huy Oánh
花為骨格玉為神,
造化長留久視身。
積雨初晴雲髻現,
含山半吐月眉新。
雁書塞外傳芳信,
波杼江中織錦文。
勁節巖顏誰比靜,
我心匪石有忠臣。
Hoa vi cốt cách ngọc vi thần,
Tạo hoá trường lưu cửu thị thân.
Tích vũ sơ tình, vân kế hiện,
Hàm sơn bán thổ, nguyệt mi tân.
Nhạn thư tái ngoại truyền phương tín,
Ba trữ giang trung chức cẩm văn.
Kình tiết nham nhan thuỳ tỉ tịnh,
Ngã tâm phỉ thạch hữu trung thần.
Hoa là cốt cách, ngọc là tinh thần,
Tạo hoá để lại mãi tấm thân đứng ngóng trông,
Mưa lâu vừa tạnh, mái tóc mây hiện ra,
Núi ngậm nửa vành, lông mày nguyệt mới hé.
Thư nhạn ngoài ải truyền tin thơm về,
Thoi sóng trong sông dệt bức cẩm văn.
Tiết cứng cao vòi vọi ai sánh kịp?
Chỉ có người tôi trung lòng không lay chuyển.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 26/09/2025 08:20
Hoa là cốt cách, ngọc tinh thần,
Đứng mãi trơ trơ một tấm thân.
Mưa tạnh mây vờn dường tóc biếc,
Non mờ trăng hé tựa mày xuân.
Ải xa gửi nhạn truyền tin đẹp,
Sóng cuộn đưa thoi dệt cẩm văn.
Khí tiết cao vời ai sánh kịp?
Lòng không lay chuyển, có trung thần!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.