Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trịnh Hoài Đức » Cấn Trai thi tập » Quan quang tập
Đăng bởi Vanachi vào 21/11/2018 21:45
搖櫓輕舟掠水來,
南屏山下見遺臺。
蘆花倚阜禳旗展,
鴉翅翻叢羽扇開。
學究也知風可借,
運移無奈力難囘。
江山愛護忠純跡,
銅雀當年已綠苔。
Dao lỗ khinh chu lược thuỷ lai,
Nam Bình sơn hạ kiến di đài.
Lô hoa ỷ phụ nhương kỳ triển,
Nha sí phiên tùng vũ phiến khai.
Học cứu dã tri phong khả tá,
Vận di vô nại lực nan hồi.
Giang sơn ái hộ trung thuần tích,
Đồng Tước đương niên dĩ lục đài.
Mái chèo lay nhẹ, thuyền rẽ nước đi,
Dưới núi Nam Bình còn ngôi đài sót lại.
Hoa lau dựa gò như cờ cầu gió giương lên,
Cánh quạ trở trong bụi rậm tựa chiếc quạt lông mở ra.
Học mà suy xét sâu xa cũng biết rằng gió có thể mượn được,
Vận mệnh đã thay đổi không thể làm gì được, sức người khó cứu vãn.
Sông núi thích bảo vệ vết tích của người trung trinh,
Còn lầu Đồng Tước, ngay năm ấy đã phủ ngập rêu xanh.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Khua chèo thuyền nhẹ lướt trôi,
Nam Bình dưới núi dấu đài còn đây.
Hoa lau nép bến, cờ bay,
Cánh quạ trở giữa lùm cây, lông xoà.
Lối học thầy đồ ngày qua,
Nay thời vận đổi khó mà chuyển xoay.
Dấu trung thuần vẫn quý thay!
Đài Đồng Tước rêu phủ dày, ai thương?
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 25/01/2026 17:05
Thuyền nhẹ đưa chèo rẽ nước bay,
Nam Bình dưới núi, một ngôi đài.
Bên gò lau trắng như cờ xí,
Giữa bụi quạ chuyền tựa quạt ai.
Mượn gió, bởi nhờ suy xét kỹ,
Sức người, vận đổi khó vần xoay.
Trung thuần, sông núi còn che chở,
Đồng Tước năm xưa rêu phủ dày.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.