Đăng bởi Đào Tam Nương vào Hôm nay 13:27, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Vanachi vào Hôm nay 14:33
甚矣吾衰矣。
悵平生、
交遊零落,
只今餘幾。
白髮空垂三千丈,
一笑人間萬事。
問何物、
能令公喜。
我見青山多嫵媚,
料青山、
見我應如是。
情與貌,
略相似。
一尊搔首東窗裏。
想淵明、
停雲詩就,
此時風味。
江左沈酣求名者,
豈識濁醪妙理。
回首叫、
雲飛風起。
不恨古人吾不見,
恨古人、
不見吾狂耳。
知我者,
二三子。
Thậm hỹ ngô suy hỹ,
Trướng bình sinh,
Giao du linh lạc,
Chỉ kim dư kỷ.
Bạch phát không thuỳ tam thiên trượng,
Nhất tiếu nhân gian vạn sự.
Vấn hà vật,
Năng linh công hỉ.
Ngã kiến thanh sơn đa vũ mị,
Liệu thanh sơn,
Kiến ngã ứng như thị.
Tình dữ mạo,
Lược tương tự.
Nhất tôn tao thủ đông song lý.
Tưởng Uyên Minh,
Đình vân thi tựu,
Thử thì phong vị.
Giang Tả thẩm hàm cầu danh giả,
Khởi thức trọc lao diệu lý.
Hồi thủ khiếu,
Vân phi phong khởi.
Bất hận cổ nhân ngô bất kiến,
Hận cổ nhân,
Bất kiến ngô cuồng nhĩ.
Tri ngã giả,
Nhị tam tử.
Già rồi ta đã thật già rồi,
Ngậm ngùi nghĩ lại cuộc đời này,
Bạn bè tản mát,
Nay chỉ còn được mấy người.
Tóc bạc thả lơi ba ngàn trượng,
Cười một tiếng vạn sự chốn nhân gian.
Hỏi vật gì,
Có thể làm ông đây vui được chứ.
Ta thấy núi xanh xinh đẹp biết bao,
Liệu núi xanh,
Có thấy ta cũng vậy không.
Tình cảm và dung mạo của ta với núi xanh,
Có lẽ đều tương tự.
Vò đầu nâng chén rượu cạnh cửa sổ phía đông,
Nhớ Uyên Minh,
Thì ra lúc viết xong bài Đình vân,
Hẳn cũng có tâm tình và phong vị như thế này.
Những người chìm đắm trong chuyện cầu danh chốn Giang Tả,
Sao mà hiểu được cái kỳ diệu trong chén rượu đục.
Quay đầu hét lớn,
Mây bay gió nổi.
Chẳng tiếc không được gặp người xưa,
Chỉ tiếc người xưa,
Không được gặp người ngông cuồng như ta.
Hiểu lòng ta,
Chỉ có hai, ba người.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Than ôi, ta già bấy!
Ngậm ngùi thay,
Bạn đời rơi rụng,
Đến nay còn mấy?
Tóc bạc buông không ba nghìn trượng,
Cười nhẹ việc đời hết thảy.
Hỏi nào vật,
Khiến lòng thư thái?
Thuỳ mị non xanh xinh rộng trải,
Chắc non xanh,
Nhìn ta cũng thấy.
Tình với dáng,
Tương tự đấy.
Chén rượu vò đầu song đông mãi.
Nhớ Uyên Minh,
Đình vân vừa viết,
Phong vị khi ấy.
Những kẻ cầu danh nơi Giang Tả,
Há hiểu rượu thô mê mải.
Ngoảnh đầu gọi,
Gió mây vùng dậy.
Chẳng tiếc cổ nhân ta không gặp,
Tiếc cổ nhân,
Chẳng thấy ta cuồng dại.
Hiểu ta nổi,
Dăm ba vậy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.