Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Trần
3 bài trả lời: 3 bản dịch
1 người thích
Từ khoá: thất tịch (21)
Đăng bởi Vanachi vào 23/08/2008 02:04

七夕

斗柄西轉火輪收,
天上秋期會女牛。
銀渚高橫雲似傘,
星橋斜掛月如鉤。
鍾分靈匹悲歡夜,
香滿佳人針線樓。
笑我生來徒素拙,
世間機巧亦無求。

 

Thất tịch

Đẩu bính tây chuyển hoả luân thu,
Thiên thượng thu kỳ hội Nữ Ngưu.
Ngân chử cao hoành vân tự tán,
Tinh kiều tà quải nguyệt như câu.
Chung thân linh thất bi hoan dạ,
Hương mãn giai nhân châm tuyến lâu.
Tiếu ngã sinh lai đồ tố chuyết,
Thế gian cơ xảo diệc vô cầu.

 

Dịch nghĩa

Chuôi sao Bắc Đẩu chuyển về tây, mặt trời lặn,
Là kỳ hẹn mùa thu của Chức Nữ và Ngưu Lang ở trên trời.
Mây giăng chót vót trên bến sông Ngân như chiếc lọng,
Trăng vắt chênh chếch ở cầu sao như lưỡi câu.
Chén rượu chia đêm vui buồn ở chốn linh thất,
Mùi thơm đầy lầu kim chỉ của người đẹp.
Cười mình từ khi sinh ra đã mộc mạc vụng về,
Nhưng cũng không cần sự khôn khéo của thế gian.


Nguồn: Thơ văn Lý Trần (tập III), NXB Khoa học xã hội, 1978

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đinh Văn Chấp

Chuôi Đẩu về tây bánh hoả thâu,
Duyên trời gặp gỡ Nữ và Ngâu.
Mây giăng sông bạc dường cây tán,
Trăng đứng cầu sao tựa lưỡi câu.
Mùi đủ vui buồn đêm kết ước,
Hương xông kim chỉ khách nương lầu.
Cười mình bản tính xưa nay vụng,
Khéo léo nghề ai chẳng chút cầu.


Nguồn: Nam phong tạp chí, số 116, 1927
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Chuôi Đẩu về tây tắt nắng rồi
Hẹn mùa ả Chức với chàng Ngâu
Bến Ngân mây phủ dường tàng lọng
Cầu Thước trăng nghiêng tựa lưỡi câu
Chén rượu buồn vui đêm kết ước
Mùi hương kim chỉ khách nương lầu
Cười ta vốn tính xưa nay vụng
Khôn khéo như ai lọ phải cầu

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Chuôi sao Bắc Đẩu chuyển về tây,
Hẹn mùa Chức Nữ với chàng Ngâu.
Mây phủ bến Ngân như chiếc lọng,
Trăng chếch cầu sao tựa lưỡi câu.
Chén rượu buồn vui nơi linh thất,
Mỹ nhân kim chỉ thơm đầy lầu.
Thẹn mình sinh ra vốn mộc mạc,
Khôn khéo thế gian há phải cầu.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời