Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục III » Tiếng hát
Từ những mùa im hẳn tiếng bom rơi
Đất đứng lên như một lời thề lớn
Trên gương mặt ruộng đồng hoen nắng sớm
Ta đọc tên Người trong ngọn gió quê hương.
Hoà bình ơi! Đâu phải chuyện bình thường
Đâu tự đến như mưa nguồn, nắng hạ!
Hoà bình đi qua trăm ghềnh, nghìn đá
Qua dằng dặc mất còn, bão đạn mưa bom
Hoà bình đi qua máu và lòng chịu đựng
Qua những bàn tay hoá núi, thành non!
Có những đêm mẹ ngồi bên bếp lửa
Nghe ngoài kia đất nước tựa mình chuyển rung
Một ngọn đèn dầu thắp sáng lịch sử chung
Một tiếng ru hời cũng hoá nghĩa quân hành xuất kích.
Lớp lớp đàn con đi qua thời chiến dịch
Áo bạc màu lau mà chí chẳng hề phai
Họ gửi tuổi xuân nơi chiến địa dặm dài
Để mùa sau lúa trổ vàng hôm nay, tận đáy.
Họ ngã xuống không một lời đòi hỏi
Chẳng danh phận tư riêng, chẳng tính toán thiệt hơn
Chỉ mong trời xanh bớt một cơn đau thắt
Chỉ mong trẻ thơ rộn rã tiếng cười giòn
Mong hạt mầm nảy thẳng vút thành cau
Cho đất mẹ thôi nghẹn ngào huyết lệ!
Ôi đất nước! Bao tháng năm dâu bể
Mỗi tấc đất đai đều thấm giọng người khuất xa
Mỗi lối mòn mang bóng hình người đi trước
Mỗi mái tranh nghèo còn ấm một mái nhà.
Sự thật ấy như nguồn thiêng không cạn
Như lòng dân giữ lửa tự muôn đời
Như tiếng trống hội làng ngày mở đất
Gọi chúng ta từ quá khứ bước vào đời.
Ta đến đây không chỉ để ngợi ca
Mà để thấu ngọn nguồn giá trị
Một giọt nước trong cũng khởi từ bền bỉ
Một ngày an vui phải trả giá thiêng liêng!
Hoà bình là khi em cắp sách tới trường
Nghe chim hót, không tiếng gầm phản lực
Là bóng mẹ tảo tần bên bờ giậu nhỏ
Lòng thanh thản không nỗi lo đứt quãng nụ cười.
Hoà bình là khi cha cày trên thửa ruộng
Không ngước nhìn trời canh cánh hoàng hôn
Là khi đêm xuống, đèn làng soi ngõ nhỏ
Trẻ ngủ ngon lành trong giấc vuông tròn.
Nhưng hoà bình đâu chỉ là im lặng!
Hoà bình là dựng xây, là vươn tới đỉnh cao
Là bàn tay nối bàn tay vạn dặm
Ý chí Việt Nam đạp sóng cả, phong ba.
Từ núi cao, biển rộng đến phố thị, đồng bằng
Một nhịp tim chung đập giữa mùa sang rực rỡ
Người công nhân, nhà nông, người lính cũ
Người trí thức, nghệ nhân... sáng một ánh đèn lòng.
Ta tri ân không bằng lời sáo rỗng
Mà bằng việc làm, bằng trách nhiệm, niềm tin
Bằng mỗi bước chân thẳng đường, chính trực
Bằng góc tâm hồn giữ gìn chữ “Hiếu”, chữ “Vinh”.
Tri ân người ngã xuống cho trời xanh ở lại
Tri ân người ở lại dốc sức dựng tương lai
Tri ân mẹ già nhen lửa hồng giữa đại ngàn
Tri ân những anh hùng không một tiếng thở dài!
Có những nghĩa cử như mưa nguồn lặng lẽ
Chẳng ồn ào mà xanh ngắt mùa cây
Có những hy sinh không cần ai nhắc nhở
Vẫn sáng trong hơn vạn thứ phô bày.
Ta biết ơn lớp lớp người đi trước
Đã mở đường bằng xương thịt, tâm can
Để hôm nay từng con chữ, nhịp thở
Đều được sống dưới bầu trời đàng hoàng, đĩnh đạc.
Đất nước lớn lên từ điều bình dị nhất
Từ bát cơm thơm, hạt muối mặn vùng biên
Từ tiếng mõ chiều, từ câu hò xứ sở
Từ ngọn tre gầy chắn bão giông rền.
Đất nước lớn lên từ điều khó gọi tên
Nhưng ai đi xa cũng nhận ra tức khắc
Đó là ánh mắt người thân nhìn đau đáu
Là mái nhà, bờ bãi, cánh đồng xanh.
Ta yêu Tổ quốc không bằng lời hô lớn
Mà bằng lòng trung hậu giữa đời thường
Bằng sự tử tế nâng niu nhau mà sống
Bằng niềm tin không gãy giữa phong sương!
Mỗi thế hệ là một mùa của đất
Mùa gieo trồng, mùa giữ nước, mùa xanh
Mùa mẹ nhẫn nại, mùa cha dầm mưa nắng
Mùa con lớn lên biết quý trọng điều lành.
Ta không quên những thầm lặng vô danh
Những người không tên trên bia đá lạnh lùng
Nhưng tên họ nằm trong từng nhịp sống
Trong tiếng trẻ cười, trong khói bếp chiều trung.
Ta không quên những cuộc chia tay không hẹn
Đôi mắt tiễn đưa bên ngõ vắng tê tái
Vẫn giấu vào lòng một chữ “Lời Thề”
Đi suốt trăm năm chưa một phút nhạt phai.
Và hôm nay, trong mùa bình yên ấy
Ta đứng lên bằng dáng đứng của niềm tin
Không cúi mặt trước gian nan, chậm bước
Không ngại đường xa, không nản chữ tình!
Đôi tay ấy có thể chai sần, mệt mỏi
Nhưng trái tim thì vẫn đỏ lửa niềm tin
Đôi mắt ấy có thể từng rơi lệ
Nhưng hướng về phía trước, rất quang minh.
Hãy sống sao cho bõ công xứng đáng
Với những mùa hoà bình đã nở hoa
Xứng với đất trời, với người đi trước
Xứng với ngàn đời xương máu dưới phù sa!
Hãy giữ gìn từng dòng sông, tấc đất
Giữ màu xanh cho biển rộng trời cao
Giữ tiếng Việt như giữ hồn dân tộc
Giữ cội nguồn trong nhịp thở tự hào.
Vì hoà bình không phải là chiếc bóng
Mà là mặt trời phải giữ lấy từng ngày
Nếu lơ đãng, niềm đau kia sẽ tới
Nếu bền lòng, mùa sáng sẽ kéo dài.
Cho Tổ quốc, cho nhân dân, cho lẽ phải
Cho mùa xuân không tắt giữa tim người
Ta xin nguyện giữ trọn niềm tin ấy
Để hoà bình nở mãi với đời đời!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.