Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 22/05/2025 01:24, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 03/11/2025 22:58, số lượt xem: 446

Em mang bầu lần đầu tiên
Không biết giấc mơ nào đã chạm vào má
Chỉ biết sáng hôm ấy
Áo em khép lại chậm hơn thường ngày
Và tay em đặt lên bụng
Như thể chạm vào một bí mật dịu dàng

Bác sĩ nói:
Có một mầm sống trong em
Em không dám khóc
Cũng không kịp cười
Chỉ thấy một tiếng thở dài dừng lại
Ngay ở ngực mình

Lần đầu tiên…
Em hiểu
Thân thể này không còn của riêng em
Mỗi bữa cơm là hai người ăn
Mỗi giấc ngủ là hai trái tim cùng nhịp

Em sợ cả tiếng còi xe
Sợ cái ngạt gió giữa đường
Sợ những nấc thang lên cao
Sợ cả những câu đùa vô tâm
Sợ những đêm không ngủ
Và cả chính mình
Nếu một mai… không đủ mạnh mẽ

Em chưa từng dũng cảm như hôm nay
Cũng chưa từng yếu mềm như thế
Tự dưng muốn ôm lấy anh
Nói rằng: “Đừng đi làm khuya nữa nhé”
Muốn viết gì đó cho con
Nhưng lại lặng im
Vì sợ con giật mình khi thấy mẹ khóc

Có ai đó bảo:
Mang bầu là thiêng liêng
Nhưng với em
Đó là một bài thơ không viết nổi
Chỉ sống được thôi
Từng ngày…