Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:29, số lượt xem: 51

Buổi chiều hôm ấy, gió xô ngàn phương
Tôi thả bước chân qua dạo phố trường
Dắt xe về phía Ba Đình trầm mặc
Có nỗi gì khiến nhịp bước chùng xuống
Ngước mắt tìm, bỗng thấy cả khoảng trời vàng.

Ánh nắng ập đến từ phương nào vô định
Rọi xuống đôi vai, loang trên nền đá cũ
Chói chang thế, gắt gao thế, mà dịu dàng thế
Như ngọn lửa thiêng chưa từng kịp nguội
Từ tháng Tám xa, xuyên bụi thời gian.

Là nắng của thu năm nào xưa cũ
Vang tiếng Người đọc bản tuyên ngôn
Nắng hơn tám mươi mùa vàng hối hả
Thấm vào da thịt, thấm vào từng con chữ
Của một dân tộc đứng thẳng làm người.

Nắng không chỉ là ánh sáng rơi thầm lặng
Là mồ hôi cha, là nước mắt mẹ
Là những đêm dài đất nước gọi tên nhau
Nắng đã thắp lên từ bảy ngọn cờ
Cháy hoài trong tim, không gì tắt được.

Ta bỗng thấy mình nhỏ bé lạ kỳ
Giữa hàng cây vẫn xanh dòng lịch sử
Những điều đã thấy – mới là phần nổi
Bao điều còn khuất, ẩn sau màu nắng
Đất nước ơi, con còn đi tìm.

Bỗng nhiên trước mắt tôi hiện ra
Những dòng người áo dài trắng tinh khôi
Dập dìu bên Lăng trong nắng mới
Tà áo bay lên, mềm như mây giữa trời
Trắng một khoảng trời — đẹp nhất từ nơi đó.

Trắng không phải màu của sương khói
Mà là màu của những mùa thu xưa
Của những cô gái từng ôm súng qua rừng
Của những người mẹ vá đêm không ngủ
Để hôm nay tà áo thắp màu tương lai.

Màu trắng ấy, tôi bỗng thấy lung linh quá
Như những cánh nhạn chở mùa về
Như trang giấy đầu tiên em cắp sách tới trường
Như câu nói Người đã từng khẳng định:
“Không có gì quý hơn độc lập, tự do”
Và áo dài hôm nay là tự do bay.

Có tiếng cười trẻ thơ ngân giữa nắng
Có đôi mắt biết nâng niu khoảnh khắc
Đứng bên Lăng, giữa Ba Đình lộng gió
Họ chụp vào lưu giữ chút bình yên
Mà nước non này, đã đánh đổi bằng vàng.

Ôi những dòng người cứ lặng lẽ trôi
Như dòng sông chảy về biển cả
Áo dài trắng – sáng bừng trên phố hẹn
Là ánh nắng thứ hai, tôi chợt nghĩ
Một mùa thu nữa, đã ở trong tay.

Và kia, những người chiến sĩ đứng gác
Dáng thẳng như cột cờ giữa trời thu
Tay súng bên mình, nhưng mắt không lạnh
Là canh giấc ngủ cho Người yên thuở
Cho Bác nằm đó, giữa Trường Sơn thầm gọi.

Từng bước chân đều, đều như nhịp tim
Từng ánh mắt nhìn, nhìn về phía trước
Nhưng tôi thấy phía sau đôi mắt ấy
Có cả bầu trời của những người con
Chưa từng quen, nhưng đã thương từ lâu.

Họ nói chuyện với người dân, thật nhẹ
Giọng nói ấy, nếu không mặc quân phục
Tôi sẽ nghĩ là người thân, là bạn
Họ hỏi thăm đường, họ xếp hàng cùng
Họ cười, họ dặn: “Giữ gìn sức khoẻ, mẹ ơi”.

Những người lính bảo vệ từng góc Lăng
Từng viên gạch đỏ, từng cành cây xanh
Họ thuộc lòng vị trí, thuộc từng khoảnh khắc
Nhưng cũng thuộc lời ru, thuộc ca dao vặt
Để nói cùng người dân: “Đất nước mình vui đó”.

Tôi nhìn một chú lính trẻ gác bên phải
Trán lấm tấm mồ hôi, nhưng mắt sáng trong
Đang chỉ đường cho một cụ già từ Nghệ An ra thăm Bác
“Bác đi chậm nhé, con dắt qua”
Và tôi thấy bàn tay chú, như tay của những người con cháu.

Ôi những người chiến sĩ nhỏ bé
Mà ôm cả trời thu trong lồng ngực
Vừa canh giấc ngủ nghìn thu của Người
Vừa dắt mẹ già, vừa bồng em bé
Giữa lòng Ba Đình, nơi nắng không vội vã.

Họ không kể, họ chẳng cần ghi tên
Nhưng trong mắt người dân, họ là bức tường
Là ranh giới mong manh giữa người và Người
Mà ranh giới ấy – tôi chợt vỡ lẽ –
Chính là tình yêu, không phải gì khác.

Có những câu chuyện sẽ vang mãi tận muôn đời
Không chỉ ghi trong sách, không chỉ khắc trên đá
Mà viết bằng máu, viết bằng mồ hôi
Viết bằng những đêm dài người lính không ngủ gác
Viết bằng những ngày hậu phương đợi chờ.

Có những câu chuyện không cần lời kể
Tự ngân vang trong từng nhịp bước chân
Trong chiếc áo dài trắng bay giữa nắng
Trong bàn tay chiến sĩ dẫn cụ già qua
Trong ánh mắt cặp đôi – lính và hậu phương – nhìn nhau.

Từ Ba Đình, nắng lan toả muôn phương
Như lời Người ngày ấy vang giữa trời
“Tôi nói đồng bào nghe rõ...”
Và đồng bào đã nghe suốt tám thập kỷ
Nghe mãi đến hôm nay, đến mai sau.

Những câu chuyện ở đây không chỉ là quá khứ
Mà là hạt giống nảy mầm trong mỗi chúng ta
Để chiều hôm ấy, khi tôi dắt xe rời khỏi
Ba Đình vẫn đứng đó, lặng lẽ uy nghi
Nắng vẫn vàng trên những tà áo mới.

Tôi quay lưng, nhưng lòng không quay đi
Mang theo một chút nắng Ba Đình trong ngực
Có vị mặn của những giọt mồ hôi
Có vị ngọt của một lời hứa thầm:
Đất nước này sẽ còn mãi những câu chuyện như vậy.

Bởi vì, có những câu chuyện sẽ vang mãi tận muôn đời
Như cách Người vẫn sống trong từng hơi thở
Trong từng ánh nắng chiều Ba Đình hôm ấy
Và trong tôi, bước chân đã chậm lại
Để thấy mình chỉ là một hạt bụi
Nhưng hạt bụi ấy, vẫn bay về phía mặt trời.

16h - 0h43, ngày 29-30 tháng 8 năm 2026

Chào mừng kỷ niệm 81 năm
Quốc khánh nước Cộng hoà xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
(2/9/1945 - 2/9/2026)