Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 01/03/2026 23:14, số lượt xem: 58

Có thể phía trước là chói loá
Là nắng gắt làm mắt cay nồng
Nhưng ta thà nhíu mi mà bước
Còn hơn quay lưng với mênh mông.

Phía sau ta, đêm dài rất cũ
Những do dự mọc rễ trong lòng
Mỗi lần sợ hãi là một sợi
Buộc chân ta vào chỗ tối không.

Ta gỡ dần từng mối im lặng
Thả xuống đường những tiếng thở dài
Như chiếc lá tự rời cành cũ
Để nhẹ mình trước gió ban mai.

Mặt trời không hứa điều kỳ diệu
Chỉ trao ánh sáng rất công bằng
Ai mở cửa, người đó nhận được
Một khoảng vàng trên mái hiên xanh.

Vậy nên ta đi, dù chậm rãi
Mang theo mình vết xước hôm qua
Nắng sẽ rèn tim thành bản lĩnh
Cho ta tự thắp sáng đời ta.

Đi về phía mặt trời… là thế
Không chờ ai dẫn lối, dắt tay
Tự mình bước qua miền bóng đổ
Để làm bình minh của chính mình.