Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/02/2026 09:11, số lượt xem: 59

Trước một hạt bụi bay,
ta hỏi: nó từ đâu đến?
Gió không trả lời,
nhưng bụi đã nằm trên tóc.

Trước một vì sao tắt,
ta hỏi: ánh sáng đi đâu?
Đêm không đáp,
nhưng mắt ta còn giữ một vệt nhìn.

Hữu là hiện tượng,
trỗi lên giữa dòng duyên khởi.
Như bọt nước phồng mình
ngỡ đã thành riêng biệt.

Vô là nền tịch mặc,
không hình mà ôm trọn mọi hình.
Không phải trống rỗng,
mà là mầm của sinh thành.

Hữu không tự có,
nương nhau mà tạm hiện.
Vô không đoạn diệt,
chỉ là tên của điều chưa lộ diện.

Khi ta nói “có”,
một đường ranh đã khép.
Khi ta bảo “không”,
lại mở thêm một bờ chia.

Thực tại không mắc kẹt
trong hai tiếng đối nghịch.
Nó vận hành như hơi thở
vào chẳng mang theo,
ra không giữ lại.

Đến lúc thôi truy tìm bản thể,
thôi níu giữ hiện tượng,
ta chợt nhận ra:
vô và hữu
chỉ là hai nhịp
của cùng một chuyển động
không cùng.