Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 27/02/2026 13:25, số lượt xem: 42

Người bảo ông điên giữa chợ đời
Tóc bay như gió lạc phương trời
Cười vang một tiếng rung trời đất
Mà bước chân mềm tựa mây trôi.

Ông nói với trăng điều vô nghĩa
Lại khiến lòng ai chợt hiểu nhiều
Một câu lục bát như buông bẫy
Bắt kẻ qua đường đứng lặng theo.

Ông điên nên gọi em là mộng
Là cố quận buồn giữa khói sương
Là cõi chiêm bao còn vướng nắng
Là bờ lau trắng của quê hương.

Thiên hạ tỉnh mà lòng khô héo
Ông say mà chữ nở thành hoa
Nghiêng ngả giữa ngàn năm tục luỵ
Vẫn nhìn nhân thế rất bao la.

Ông lẩn thẩn cười bên phố thị
Gọi tên triết học giữa quán trà
Trang sách rách như đời chia cắt
Vẫn còn thơ thắp lửa ngân nga.

Ai bảo điên là quên thực tại?
Ông quên mình để nhớ nhân gian
Nhặt từng mảnh vỡ đem hong nắng
Gắn lại bằng câu chữ dịu dàng.

Ông đi giữa trời không định hướng
Mà lòng neo một cõi nguyên sơ
Điên… ấy là khi người quá tỉnh
Nhìn thấu buồn vui của kiếp người.

Rồi một sớm mây chiều khép lại
Ông về bên cỏ biếc yên nhiên
Để lại giữa trần gian náo động
Một nụ cười… rất đỗi ông điên.