Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 18:34, số lượt xem: 48

Chiều, chuông nhà thờ đổ muộn
Giữa phố xá kẹt xe
Người ta dừng đèn đỏ
Không ai dừng lại vì chuông
Quán cà phê sát hàng rào giáo đường
Bật nhạc đủ để không che tiếng kinh cầu
Ly đá tan chậm
Như một điều đã từng ở đó
Em đi ngang
Mang theo nhịp ngày thường
Không còn tuổi để e dè
Cũng không còn ai để đợi
Chuông vẫn đổ
Nhưng không gọi
Chỉ nhắc rằng thời gian còn chạy
Và ai cũng đang trễ với chính mình
Anh nhớ có thời
Mình đứng im vì một âm thanh
Bây giờ
Phải học cách đứng yên
Giữa vô số âm thanh
Người bảo vệ trực cổng nhà thờ
Liếc đồng hồ, ghi thêm một gạch vào sổ
Tiếng chuông rơi ngang vai áo cũ
Rồi trôi đi
Không cần ai hiểu
Giáo đường khép cửa sau lễ
Bóng chiều nằm lại trên bậc thềm
Không có ai hẹn hò
Không có ai chia tay
Chỉ có tiếng chuông
Lặp lại mỗi ngày
Không phải để giữ ai
Mà để tự nhắc
Mình còn ở đây