Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 26/02/2026 09:47, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Lý Quân Thụy vào 26/02/2026 09:49, số lượt xem: 48

Người từng ôm trăng vào cõi mộng,
Cho ánh vàng trôi giữa cuồng mê,
Tôi đem nhịp thở làng quê
Đổi vầng nguyệt cũ ê chề khổ đau.

Trăng của người có lần hoá máu,
Thấm vào trang giấy mỏng linh hồn,
Tôi xin góp giọt sương non
Rửa đi sắc đỏ héo hon đêm dài.

Có khi trăng nghiêng ngoài bến vắng,
Chờ con thuyền lỡ chuyến sang sông,
Tôi đem một chút ấm nồng
Để thôi lạc lõng giữa dòng chia xa.

Người đã để trăng thành tri kỷ,
Cùng nỗi đau thanh sạch đến cùng,
Tôi xin ngã giá bằng thương
Không bằng mê loạn đoạn trường năm nao.

Nếu trăng ấy còn sầu nhân thế,
Tôi nguyện nâng bằng ánh bình minh,
Để thôi run rẩy bóng hình,
Về soi mái lá yên bình quê xa.