Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 21/02/2026 11:37, số lượt xem: 99

Chiều rơi xuống mái nhà nghiêng nắng,
Gió chạm hiên thềm rất nhẹ thôi.
Con sông nhỏ lững lờ trôi bóng tím,
Chở mây buồn trôi giữa khoảng trời.

Chiều rơi xuống hàng tre xao xác,
Tiếng chim về gọi gió ven đê.
Vạt áo mẹ phơi còn thơm nắng,
Nhắc một thời con trẻ say mê.

Chiều rơi xuống bờ kinh lặng lẽ,
Nước lao xao như kể chuyện xưa.
Bóng ai đó qua cầu chậm bước,
Để hoàng hôn khép lại trong mưa.

Chiều rơi xuống lòng người rất khẽ,
Một nỗi buồn không gọi thành tên.
Nghe thương quá những điều đã cũ,
Như cánh hoa rơi giữa thềm quen.

Chiều rơi… rơi hoài trong ký ức,
Rơi mềm như tiếng gió qua vai.
Giữa mênh mang đất trời tắt nắng,
Ta bỗng mình với bóng chiều phai.