Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Giữa trời xanh và nỗi nhớ
Trên biển trời xanh, nắng chiều đã xuống
Sóng vỗ dập dồn qua bãi cát mênh mông
Em có nghe chăng tiếng sóng từ trái tim anh
Vừa thổn thức vừa thương và vừa nhớ
Chiều nghiêng xuống mái tóc em buông gió
Hương muối nồng hoà lẫn giọt nắng vàng
Anh muốn gọi tên em trong từng con sóng
Mà lời tan đi, chỉ còn xôn xao trong mắt biển sâu
Những cánh hải âu bay nghiêng về phía mặt trời
Bóng chúng chập chờn như giấc mơ đang vỗ cánh
Anh thấy mình nhỏ bé giữa không gian vô tận
Chỉ trái tim là không thể nào nguôi nhớ về em
Biển lặng mà tim anh dậy sóng
Mỗi con nước dạt dào là một nhịp thương yêu
Nắng chiều rơi chậm trên bờ cát
Như ngọn lửa âm thầm cháy trong lòng anh.
10h59p, ngày 15 tháng 9 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.