Tôi dìu em lên từng bậc cao dốc,
Nắm bàn tay, tìm đám lửa,
Ngọn lửa tôi, ánh sao sáng đời tôi.
Tôi thấy gì bằng đôi mắt ngây này?
Ánh hồng rực trong làn mắt em xanh
Nhẹ như nắng, nắng hồng bờ môi đỏ
Vùi lòng tôi một mặt trời nhỏ xinh.
“- Nhưng sao không giống anh của những lúc thường ngày?
- Sao hôm nay anh buồn vậy”
Bởi vì có những nỗi niềm lặng thầm
Anh xin em đừng bận tâm.
”(Ngọn gió kia sẽ giăng mây đen tới
Đám lửa ngắn không soi được đêm dài
Đừng quên anh nhé!
Hoa sẽ tàn nhưng rồi hoa sẽ nở
Mưa sẽ đến nhưng mai trời sẽ quang
Ngàn cơn mưa không thể vùi hi vọng
Anh hiên ngang vì lòng có đám lửa
Soi rực sáng dù đêm tối bạt ngàn.)”
Vậy em yêu xin em hãy cứ vui để rồi mai đây em nhớ lại chợt cười.
Rồi mình bên nhau ở đến muôn kiếp sau?
Hay sẽ không biết nhau?
Biết có không em mình sẽ lại tương phùng,
Sẽ lại tìm nhau tự nhiên như cảm hứng,
Để hoà vào nhau ta là sự phản ứng
Biết được đâu em ơi, duyên phận mà.
Anh sẽ vẫn nhớ em từng là ai đây!
Hãy là sao trời, là lửa, là gió
Hãy là trường tồn để muôn đời thấy nhau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.