Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Lời ca gửi gió » Thương nhớ về ai
Yêu tha thiết, ngàn đời còn tương tư,
Cả đời ta mải miết đi tìm nàng
Mà nàng như sương khói giữa trời chiều, xa xôi chẳng với.
Ta nhìn nàng bằng đôi mắt khát khao,
Bằng cả trái tim đã trải qua những mùa gió cát,
Bằng tâm hồn đã quá nhiều lần mỏi mệt vì nhớ.
Nhưng nàng vẫn như bóng chim cuối trời,
Ta đâu thể nào chạm tới.
Ta vẫn đợi nàng trên những bậc thềm cũ,
Nơi chiều buông rớt xuống những giọt nắng cuối cùng
Như lời thì thầm dang dở.
Ta vẫn gọi tên nàng giữa đêm dài gió lặng,
Nghe tiếng mình vọng vào khoảng trống,
Như nhắc lại nỗi buồn đã quen từ thuở nào.
Ta vẫn bước qua những con đường đầy lá úa,
Tự hỏi bao giờ nàng mới quay về lấp đầy khoảng vắng trong ta.
Tình yêu – đôi khi chỉ là một tiếng thở dài,
Một khát vọng không bao giờ tắt,
Một vết thương dịu dàng mà suốt đời ta giữ.
Nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn đi tìm nàng,
Dù biết rằng có thể chỉ gặp một lần trong khoảnh khắc,
Nhưng đủ để trái tim ta bừng sáng,
Đủ để ta lại bắt đầu một ngàn lần tương tư nữa.
18h40p, ngày 29 tháng 11 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.