Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục II » Ngày nắng cho hoa
Đâu phải cứ giỏi Toán mới là giỏi,
Mới có quyền bước tới những ước mơ;
Có những người chẳng thuộc hết công thức,
Vẫn một đời ôm trọn những vần thơ.
Tôi đôi khi ngồi trước trang giấy trắng,
Nhìn con số mà thấy lạ vô cùng;
Bạn bè giải phương trình nhanh như gió,
Còn tôi ngồi… đếm nhịp của mùa thu.
Có những lúc, Toán học như mê trận,
Một dấu trừ thôi cũng đủ rối lòng;
Đề bài hỏi những điều nghe rất khó,
Tôi đọc ba lần vẫn chẳng hiểu là… không.
Tôi chỉ tiếc mình thiên về xã hội,
Nên chữ nghĩa thường ở lại trong đầu;
Lịch sử, địa lý, những miền ký ức,
Càng học nhiều càng thấy nghĩa nhiệm mầu.
Còn tự nhiên — thú thật là hơi ngại,
Những con số cứ nối tiếp dày vò;
Có công thức nhìn qua tưởng rất đẹp,
Nhưng nhìn lâu… chẳng hiểu nó muốn cho.
Những đường cong hàm số trên mặt phẳng,
Uốn quanh co như những lối đời mình;
Đạo hàm đến — tôi ngồi nghe rất kỹ,
Mà trong đầu chỉ thấy một trời… im.
Xác suất, thống kê — bao nhiêu biến số,
Một phần trăm cũng đủ khiến đau đầu;
Nào trung bình, phương sai rồi độ lệch,
Tôi học xong mà chẳng nhớ được bao lâu.
Rồi đến vectơ — những mũi tên kỳ lạ,
Chỉ phương nào, độ lớn ở nơi đâu;
Tôi cứ tưởng mũi tên bay về phía trước,
Ai ngờ đâu nó lại chỉ… đi đâu.
Có những buổi thức khuya cùng bài vở,
Trang nháp đầy những phép tính chằng chằng;
Xoá rồi viết, viết rồi lại xoá,
Cuối cùng còn mỗi một chữ: “chịu thua”.
Nhưng tôi biết, chẳng ai đều hoàn hảo,
Mỗi con người có một phía riêng thôi;
Có người giỏi những con số lạnh lẽo,
Có người yêu từng con chữ đầy vơi.
Nếu Toán học là những đường thẳng tắp,
Thì văn chương là những ngả quanh co;
Nếu công thức tìm ra điều chính xác,
Thì câu thơ tìm một phía tâm hồn.
Tôi không giỏi những bài Toán hóc búa,
Không thuộc lòng từng định lý, định đề;
Nhưng tôi biết đau khi đời ngoảnh mặt,
Biết thương người giữa những cuộc chia ly.
Tôi biết viết về quê hương, đất nước,
Biết lặng im trước một ánh mắt buồn;
Biết nhặt lấy những điều còn vụn vỡ,
Ghép thành thơ từ những mảnh cô đơn.
Có thể điểm Toán đôi lần chẳng đẹp,
Có thể bài còn sai trước sai sau;
Nhưng tôi chẳng vì vài dòng điểm số
Mà phủ nhận tất cả những niềm đau.
Bởi cuộc sống đâu phải là bài toán,
Có đáp án nào giống hệt nhau đâu;
Có những chuyện càng tìm càng không thấy,
Có những người chẳng thể tính bằng nhau.
Có những thứ không nằm trong công thức,
Không thể nào quy đổi bởi con số;
Một tiếng mẹ, một quê hương thương nhớ,
Một đời người — sao tính được bằng Toán?
Nên nếu hỏi: “Có giỏi Toán lắm không?”
Tôi mỉm cười: “Chắc cũng chẳng giỏi đâu!”
Nhưng tôi biết trái tim mình vẫn biết
Giữ một trời chữ nghĩa ở trong nhau.
Tôi không giỏi những đường cong hàm số,
Không thuộc lòng xác suất với vectơ;
Nhưng tôi có thể ngồi bên trang giấy,
Viết những điều mình chẳng thể làm ngơ.
Và có lẽ, mỗi người sinh trên đời
Đều mang một năng khiếu chẳng giống ai;
Người đi giỏi giữa muôn vàn con số,
Người tìm đường qua những chữ miệt mài.
Đừng bắt một tâm hồn thành công thức,
Đừng đo người bằng điểm số trên trang;
Bởi có những người điểm thi không xuất sắc,
Lại làm nên những điều rất huy hoàng.
Tôi vẫn sẽ học Toán dù còn vụng,
Vẫn kiên trì với những phép tính đau;
Sai thì sửa, chưa hiểu thì học lại,
Chẳng có gì phải cúi mặt vì nhau.
Và nếu một ngày tôi rời lớp học,
Mang theo mình bao kỷ niệm thanh xuân,
Có thể chẳng nhớ hết từng công thức,
Nhưng nhớ hoài những năm tháng đã từng.
Để mai này giữa cuộc đời rộng lớn,
Nếu gặp ai đang sợ hãi vì mình,
Tôi sẽ nói: “Không sao đâu, cứ bước,
Mỗi chúng ta đều có một hành trình.”
Đâu phải cứ giỏi Toán là giỏi hết,
Đâu phải không giỏi Toán hoá kém người;
Có những phép tính chỉ cần vài giây ngắn,
Nhưng có những bài toán — tính cả một đời.
Và bài toán lớn nhất trong cuộc sống
Chẳng bao giờ có đáp số cuối cùng;
Ta cứ sống, cứ yêu và cứ viết,
Rồi tự mình tìm lời giải trong tim.
Tôi chẳng nhận mình là người giỏi Toán,
Chỉ nhận mình còn yêu chữ mà thôi;
Nếu con số có thể làm nên đáp án,
Thì câu thơ — có thể cứu một đời.
Đâu phải giỏi Toán lắm đâu — tôi vẫn thế,
Vẫn vụng về trước những phép tính khô khan;
Nhưng tôi biết, giữa cuộc đời rộng lớn,
Có một miền chữ nghĩa để tôi mang.
Và nếu hỏi điều gì tôi muốn giữ,
Sau những năm tháng học dưới mái trường,
Tôi sẽ giữ những trang thơ còn viết,
Giữ thanh xuân — và giữ cả yêu thương.
7/9/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.