Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:01, số lượt xem: 29

Tuổi học trò là nắng nghiêng sân lớp,
Là tà áo trắng thoảng gió hiền đưa.
Là tiếng trống vang lên từng buổi sớm,
Là niềm vui bé nhỏ giữa mùa mưa.

Tuổi học trò là trang vở thơm mực,
Là nét bút nghiêng còn dấu tay ai.
Là một ánh nhìn không thành lời được,
Mà rung lên cho đến tận hôm mai.

Tuổi học trò giấu một nhành hoa phượng,
Ép vào trang lưu bút thật ngây thơ.
Chưa dám nói mà tim như đã vướng,
Mượn gió sân trường gửi hộ giấc mơ.

Có những chiều tan lớp chân còn chậm,
Ngoảnh lại nhìn mà nắng đã xa xôi.
Bầy chim sẻ chao nghiêng qua ô cửa,
Như cũng buồn theo tuổi trẻ bên tôi.

Bảng đen, phấn trắng, tóc thầy lấm bụi,
Lời giảng xưa còn ấm đến bây giờ.
Bài cũ chưa xong mà tim bối rối,
Nghe mùa thi đi rất nhẹ trong mơ.

Có những đứa nghịch ngầm sau cuối lớp,
Có đứa hay buồn chẳng nói nên câu.
Có đứa giữ trong lòng bao điều ước,
Chỉ dám nhìn nhau rất khẽ rất lâu.

Cây phượng đỏ mỗi hè thêm rực lửa,
Đốt trong tim những kỷ niệm mong manh.
Tiếng ve hát như lời chưa kịp hứa,
Mà đã thành thương nhớ ở trong xanh.

Có con đường quen sau ngày tan học,
Dấu chân ai in mỏng những chiều mưa.
Vai áo trắng đi qua hàng cây biếc,
Gió cũng mềm như thể muốn đón đưa.

Trang lưu bút bao lời chưa kịp viết,
Mà năm tháng đã nghiêng một cánh tay.
Mỗi con chữ như giọt buồn rất thật,
Rơi lặng thầm trên mép của ngày mai.

Rồi một lúc sân trường im quá đỗi,
Chỉ còn ve run trong nắng cuối cùng.
Phượng vẫn đỏ mà lòng ai đứng đợi,
Một tiếng gọi xưa nghe đã ngập ngừng.

Mai mỗi đứa về một miền gió khác,
Người qua sông, người ngược núi, người xa.
Nhưng phấn trắng, bảng đen, hàng ghế cũ,
Sẽ còn nguyên trong ký ức chúng ta.

Xin giữ lại những điều xưa rất nhỏ,
Một ánh nhìn, một nét chữ, một mùa mưa.
Một lần đỏ mặt vì câu chưa ngỏ,
Một lần thương mà chẳng dám nói vừa.

Để mai này giữa cuộc đời rộng quá,
Khi mỏi chân ta chợt nhớ sân trường,
Lại nghe rõ trong tim mình rất khẽ:
Tuổi học trò còn ở lại yêu thương.