Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh
Có một cơn đau chẳng thể gọi tên,
Âm thầm lớn dần theo từng nhịp thở.
Không dao kiếm nào rạch vào da thịt,
Mà xé tận cùng nơi trái tim làm mẹ.
Từng cơn co thắt ghì ngang lưng mỏng,
Mồ hôi nhoà ướt cả những bờ vai.
Đôi bàn tay bấu chặt thành giường trắng,
Móng tay ghim vào từng nhịp tháng năm.
Đau như sóng biển nghìn trùng dậy bão,
Lớp sau xô lớp trước chẳng ngừng thôi.
Ruột gan quặn thắt thành muôn mảnh vỡ,
Hơi thở ngắn dài lạc giữa chơi vơi.
Có khoảnh khắc tưởng mình không gượng nổi,
Đôi mắt nhoà đi giữa ánh đèn khuya.
Tiếng máy vọng đều như nhịp thời gian đếm,
Đưa mẹ đi qua ranh giới nhọc nhằn.
Rồi tiếng bác sĩ dịu dàng mà quả quyết:
“Cố thêm chút nữa nhé, sắp được rồi!”
Mẹ gom hết phần sức lực còn sót lại,
Đổi một cơn đau lấy một cuộc đời.
Phút cuối ấy, thời gian như đứng lặng,
Mọi âm thanh chìm xuống đáy màn đêm.
Chỉ còn mẹ với niềm mong nhỏ bé:
Xin con bình an giữa cuộc đời rộng thêm.
Rồi bất chợt...
Tiếng khóc đầu tiên ngân lên trong trẻo,
Như giọt sương rơi đánh thức bình minh.
Bao đau đớn bỗng hoá thành hư ảnh,
Chỉ còn niềm vui ngập kín tim mình.
Mẹ ôm con bằng đôi tay run rẩy,
Nước mắt rơi mà nụ cười nở hoa.
Thì ra hạnh phúc không cần lời giải thích,
Chỉ cần con cất tiếng gọi cuộc đời.
Con đâu biết, để có ngày gặp gỡ,
Mẹ đã đi qua một biển đau dài.
Mỗi nhịp khóc của con là một phép màu,
Khâu liền những vết thương vừa rớm máu.
Mai này lớn lên giữa bao bão gió,
Nếu một lần con mỏi bước, chênh chao,
Hãy nhớ phía sau cuộc đời mình luôn có
Một người đã từng đau đến tận cùng... để con được bắt đầu.
Bởi từ khoảnh khắc con cất tiếng khóc đầu tiên,
Mẹ không còn sống cho riêng mình nữa.
Cả cuộc đời mẹ lặng thầm viết tiếp,
Bằng yêu thương, bằng hy sinh, bằng những tháng năm.
Và nếu ai hỏi điều gì thiêng liêng nhất,
Xin hãy lắng nghe tiếng khóc chào đời.
Trong thanh âm mỏng manh tưởng như rất nhỏ ấy,
Là chiến thắng vĩ đại của một người mẹ trước nỗi đau.
Để rồi suốt cuộc đời sau đó,
Mẹ chỉ mỉm cười gọi hai tiếng: “Con yêu.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.