Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Trung Đường
5 bài trả lời: 5 bản dịch
Đăng bởi hongha83 vào 05/01/2009 17:26

晨詣超師院讀禪經

汲井漱寒齒,
清心拂塵服。
閒持貝葉書,
步出東齋讀。
真源了無取,
妄蹟世所逐。
遺言冀可冥,
繕性何由熟?
道人庭宇靜,
苔色連深竹。
日出霧露餘,
青松如膏沐。
淡然離言說,
悟悅心自足。

 

Thần nghệ Siêu Sư viện độc thiền kinh

Cấp tỉnh thấu hàn xỉ,
Thanh tâm phất trần phục.
Nhàn trì bối diệp thư,
Bộ xuất đông trai độc.
Chân nguyên liễu vô thủ,
Vọng tích thế sở trục.
Di ngôn ký khả minh,
Thiện tính hà do thục?
Đạo nhân đình vũ tĩnh,
Đài sắc liên thâm trúc.
Nhật xuất vụ lộ dư,
Thanh tùng như cao mộc.
Đạm nhiên ly ngôn thuyết,
Ngộ duyệt tâm tự túc.

 

Dịch nghĩa

Lấy nước giếng lên rửa răng lạnh buốt
Lòng trong sạch phủi áo bụi trần
Thong dong cầm kinh Phật
Lần bộ ra thư trai phía đông đọc
Chân nguyên đã mất không ai thấy được
Người đời chạy theo chuyện cuồng vọng kỳ tích
Lời di ngôn để lại mong mỏi điều sâu xa
Tính thiện làm sao có thể luyện tập rành rọc
Nhà của người tu đạo yên tĩnh
Màu của rêu liền với màu của khóm trúc dày
Mặt trời ló dạng, nhiều sương khói
Cây tùng xanh bóng lộn như dầu bôi đầu
Điềm đạm xa lời nói
Hiểu và vui, lòng cảm thấy tự đủ


 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu

Nước giếng buốt tê răng
Lâng lâng rũ y phục
Thong dong giở bộ kinh
Bước dạo ngoài hiên đọc
Đời chẳng giữ chân nguyên
Đuổi theo điều mê nhọc
Lời xưa sâu sắc thay
Luyện tính nên cầu học
Vắng lặng cảnh nhà tiên
Tre rêu chen chúc mọc
Nắng lên móc chửa tàn
Thông biếc rườm rà tóc
Lặng lẽ đủ vui rồi
Ngữ ngôn lìa tuyệt học


Nguồn: Đường thi tuyển dịch, NXB Thuận Hoá, 1997
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng Kim

Lấy nước giếng rửa răng lạnh buốt
Lòng sạch trong phủi tuột áo dơ
Tay cầm một bối diệp thư
Đông trai lần bước mắt đưa xem tường
Chân nguyên thấu khôn đường lượm lấy
Chuyện hoang đường vẫn thấy người cầu
Di ngôn cố ý nhiệm mầu
Tập rèn tâm tính trông vào chỗ nao
Nhà đạo nhân biết bao lặng lẽ
Trúc với rêu một vẻ như nhau
Mặt trời mọc khói sương đâu
Lá tùng bóng lộn như dầu mới bôi
Lặng không hết nỗi nói lời
Cỗi nguồn thấu suốt đủ vui tấm lòng


Nguồn: Trần Trọng Kim, Đường thi, NXB Văn hoá thông tin, 1995
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Nước nơi giếng, súc buốt răng,
Giữ lòng trong sạch, rũ phăng áo trẩn.
Sách kinh lá bối, mở lần,
Ra nơi phòng sách, đọc dần dần thôi.
Nguồn chân chẳng giữ, người đời,
Chỉ theo mê hoặc ở nơi cõi trần.
Lời xưa để lại thâm trầm,
Nếu không rèn luyện thiện tâm kể gì?
Sân nhà đạo sĩ vắng đi,
Mầu rêu lẫn với xanh rì mầu tre.
Sương còn, mặt nhật đỏ hoe,
Hàng thông xanh biếc như khoe thoa dầu.
Lặng im chẳng nói một câu,
Nơi lòng tự biết phép mầu, đủ vui...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Giếng trong lạnh giá buốt răng
Lâng lâng giũ sạch bụi trần bợn nhơ
Lá kinh cầm lấy hàng giờ
Hiên đông lần đọc Nam Mô Di Đà
Chân nguyên đời chẳng giữ cho
Chạy theo cuồng vọng mơ hồ quàng xiên
Thâm sâu lời của thánh hiền
Làm sao tính thiện luyện rèn được đây
Cảnh tu yên tĩnh am mây
Làn rêu chen khóm trúc dày biếc xanh
Khói sương pha ánh nắng hồng
Thông tươi vẻ thắm bóng lồng tóc soi
Lặng thinh quên hết mọi lời
Lòng vui tự biết đủ rồi cần chi

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Múc nước lên ban mai súc miệng
Phủi áo quần thanh tịnh tâm hồn
An nhàn cầm quyển kinh luôn
Đi về phía viện, phòng đông tụng bài
Chân nguyên chưa có ai đạt được
Vì người đời theo đạo lý sằng
Huống hồ lời Phật cao thâm
Thuộc lòng há sửa được tâm tính à?
Trong ngoài viện các toà yên tĩnh
Màu xanh rêu tre dính liền nhau
Mặt trời lên, mây móc đâu?
Cây thông như được thoa dầu bóng xanh
Chính yên tịnh lòng không mong ước
Chợi nhận ra thanh thoát tâm hồn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời