Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao than trách thân phận
Đăng bởi tôn tiền tử vào 17/04/2025 21:03
Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Hai tay rủ xuống như tàu chuối te[1].
Tiếc công vun bón cây mè,
Mè không có trái chim nhè đậu lên.
Tiếc công rày xuống mai lên,
Mòn đàng đứt cỏ, không nên tự trời.
Tưởng rằng kèo cột ở đời,
Ai ngờ kèo đã cột rời tứ phương.
Ngày nào em nói em thương,
Như trầm[2] mà ủ trong rương chắc rồi.
Bây giờ khoá đứt, chìa rơi,
Rương long, nắp vỡ, bay hơi mùi trầm.

Hình: Đốt trầm lấy hương thơm

Hình: Cây dó bầu

Hình: Trầm hình thành trong thân cây dó
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.