Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trịnh Hoài Đức » Cấn Trai thi tập » Quan quang tập
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 01:05
禿盡蘆花爲雁啣,
後凋寒歲識松杉。
水湍崖震將遷谷,
風迓雲行欲墜岩。
曉日乍翻龍窟動,
客舟纔過石門緘。
挑燈閑讀王褒頌,
壓倒情芽宿未芟。
Ngốc tận lư hoa vị nhạn hàm,
Hậu điêu hàn tuế thức tùng sam.
Thuỷ thoan nhai chấn tương thiên cốc,
Phong nhạ vân hành dục truỵ nham.
Hiểu nhật xạ phiên long quật động,
Khách chu tài quá thạch môn giam.
Khiêu đăng nhàn độc Vương Bao tụng,
Áp đảo tình nha túc vị sam.
Hoa lau bị lũ nhạn ngậm trụi hết,
Trời lạnh cây tàn mới biết tùng xanh tươi.
Nước chảy xiết, vách núi rung tưởng hang dời,
Gió thổi mây bay tưởng vách núi rơi.
Ánh nắng sớm chợt loé sáng như rồng bay ra khỏi hang thẳm,
Thuyền khách vừa qua khỏi cửa đá phong kín.
Khêu đèn nhàn nhã ngồi đọc bài tụng của Vương Bao,
Đè nén được mầm tình lâu nay vẫn chưa cắt.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày Hôm nay 01:05
Lũ nhàn ngậm trụi vạt hoa lau,
Năm muộn trời đông, thông vẫn màu.
Nước xiết vách rung, non ngỡ động,
Gió đưa mây cuốn, đá như xao.
Nắng mai loé sáng hang rồng chuyển.
Thuyền khách vừa qua cửa đá rào.
Nhàn tụng Vương Bao khêu nến đọc,
Mầm tình chưa cắt đã gầy hao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.