Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
6 bài trả lời: 6 bản dịch
2 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 12/07/2005 22:24, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 10/02/2010 03:43

漫興其一

百年身世委風塵,
旅食江津又海津。
高興久無黃閣夢,
虛名未放白頭人。
三春積病貧無藥,
卅載浮生患有身。
遙憶家鄉千里外,
澤車段馬愧東鄰。

 

Mạn hứng kỳ 1

Bách niên thân thế uỷ phong trần,
Lữ thực giang tân hựu hải tân.
Cao hứng cửu vô hoàng các mộng,
Hư danh vị phóng bạch đầu nhân.
Tam xuân tích bệnh bần vô dược,
Táp tải phù sinh hoạn hữu thân.
Dao ức gia hương thiên lý ngoại,
Trạch xa đoạn mã quý đông lân.

 

Dịch nghĩa

Cuộc thế trăm năm phó mặc gió bụi,
Hết ăn nhờ ở miền sông lại ăn nhờ ở miền biển.
Đã lâu rồi, lúc cao hứng, không còn ấp ủ giấc mộng gác vàng nữa,
Nhưng hư danh nào đã buông tha kẻ bạc đầu này.
Suốt ba tháng xuân, ốm liên miên, nghèo đến nỗi không có tiền cắt chén thuốc.
Cuộc phù sinh ba mươi năm, có thân nên sinh mối lo.
Nhớ quê hương ngoài ngàn dặm, thấy người hàng xóm an nhàn ngồi xe con,
Xe xấu ngựa hèn kéo đi đủng đỉnh mà thẹn cho mình.

 


 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Thạch Giang

Trăm năm thân thế mặc phong trần,
Bãi bể bờ sông cứ lữa lần.
Cao hứng gác vàng tiêu tán mộng,
Hư danh đầu bạc buộc ràng thân.
Trọn xuân bệnh hoạn không thang thuốc,
Ba chục phù sinh luống ngại ngần.
Nghìn dặm xa quê lòng khắc khoải,
Thẹn nhìn xe ngựa khách đông lân.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đông A

Gió bụi trăm năm phó cuộc đời
Bờ sông bãi bể sống nơi nơi
Gác vàng cao hứng lâu không mộng
Đầu bạc hư danh chửa bỏ người
Không thuốc ốm đau xuân mấy tháng
Lo thân trôi nổi tuổi ba mươi
Quê nhà ngàn dặm bao thương nhớ
Xe ngắn ngựa còm thẹn xóm thôi

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đông Xuyên

Gió bụi thân này mặc bấy lâu,
Trọ miền hồ biển thiếu chi đâu?!
Gác vàng dám mộng khi cao hứng?
Danh hão chưa tha khách bạc đầu!
Ốm suốt mùa xuân, nghèo thuốc thiếu,
Sống hoài ba chục, ngại thân sau!
Quê nhà xa nhớ ông hàng xóm,
Ngựa xấu, xe tồi, mắc cỡ sao!!

Nguồn: Tuyển tập thơ Hán-Việt (nhiều tác giả), Đông Xuyên tuyển dịch, NXB Cảo thơm, 1975
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Tam

Tấm thân phó mặc phong trần
Ven sông góc bể bao lần náu nương.
Công hầu mộng chẳng còn vương
Sao hư danh chẳng chịu buông thân già!
Ba năm mang bịnh nằm nhà
Thuốc thang không có, khổ là bởi thân.
Cố hương ngàn dặm ngùi trông
Thẹn mình nhìn bác đông lân thanh nhàn.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Thân thế trăm năm phó bụi trần
Ăn nhờ ở chực chốn bờ sông
Gác vàng cao hứng mơ tan tác
Đầu bạc hư danh nợ chất chồng
Xuân trọn ốm đau nghèo chẳng thuốc
Đời ba mươi tuổi nợ chưa xong
Nhớ quê vời vợi ngoài muôn dặm
Ngựa xấu xe hèn nghĩ chạnh thân.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Cuộc thế trăm năm mặc bụi hồng,
Ăn nhờ miền biển đến miền sông.
Mộng gác vàng, không còn ấp ủ.
Nhưng hư danh nào đã tha buông!
Ba tháng, ốm nghèo không chén thuốc.
Tuổi ba mươi thân phải lo buồn.
Nghìn dặm xa nhớ ông hàng xóm,
So ngựa xe mình thẹn mình luôn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời