擬金華女學士題衛靈山

衛靈春樹白雲寒,
萬紫千紅艷世間。
鐵馬在天名在史,
英聲凜凜滿江山。

 

Nghĩ Kim Hoa nữ học sĩ đề Vệ Linh sơn

Vệ Linh xuân thụ bạch vân hàn,
Vạn tử thiên hồng diễm thế gian.
Thiết mã tại thiên danh tại sử,
Anh thanh lẫm lẫm mãn giang san.

 

Dịch nghĩa

Mùa xuân cây cối ở núi Vệ Linh tươi tốt ngất tầng mây trắng mát lạnh
Muôn tía nghìn hồng đẹp mắt thế gian
Ngựa sắt đã lên trời mà danh còn ở sử sách
Tiếng anh linh lừng lẫy khắp non sông


 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Thước

Cây xuân núi Vệ ngất tầng mây
Muôn tía nghìn hồng cảnh đẹp thay
Ngựa sắt ở trời, danh ở sử
Khí thiêng lừng lẫy núi sông này


Nguồn: Hoàng Việt thi tuyển, Tồn Am Bùi Huy Bích, NXB Văn học, 2007
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Chú thích

Bà Nguyễn Hạ Huệ, người xã Mai Khê, huyện Yên Lạc là vợ ông Phù Thúc Hoành, người xã Phù Xá, huyện Kim Hoa (nay là huyện Kim Anh, tỉnh Vĩnh Phúc) giỏi văn thơ. Niên hiệu Hồng Đức được tặng cho hiệu là Phù gia nữ học sĩ.

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Nên gọi lại tên tác giả cho đúng- Nguyễn Dư

Nguyễn Dư (chữ Hán: 阮餘, ?-?), (nhưng thường quen gọi là Nguyễn Dữ 阮與), là một danh sĩ thời Lê sơ, thời nhà Mạc và là tác giả sách Truyền kỳ mạn lục, một tác phẩm truyền kỳ nổi tiếng tại Việt Nam
Nguyễn Dư là người xã Đỗ Tùng, huyện Gia Phúc, Hải Dương. Chưa rõ Nguyễn Dư sinh và mất năm nào, chỉ biết ông sống cùng thời với thầy học là Nguyễn Bỉnh Khiêm và bạn học là Phùng Khắc Khoan, tức là vào khoảng thế kỷ 16.
Theo bản Tân biên truyền kỳ mạn lục tăng bổ giải âm tập chú in năm 1763, thì tên tác giả là Nguyễn Dư. Trong quyển Việt Nam văn học sử yếu (bản in lần thứ nhất, 1944, trang 290), của Dương Quảng Hàm, đầu sách in là Nguyễn Dữ, song ở cuối sách, tác giả có đính chính lại là Nguyễn Dư. Theo Nguyễn Cẩm Xuyên tên tác giả Truyền kỳ mạn lục là Nguyễn Dư (阮 璵). Chữ 璵 thuộc bộ Ngọc vốn có nghĩa rất đẹp, là tên một loại ngọc quí; Từ nguyên tự điển đã chú cách đọc chữ này như sau: 璵 以 諸 切; 魚 韻 (DƯ: dĩ chư thiết, ngư vận). Vậy chữ này đọc là "Dư" chứ không đọc là "Dữ" . Từ bản Truyền kỳ mạn lục do Nxb Trẻ & Hội Nghiên cứu giảng dạy văn học TP. HCM, in lại năm 1988 (tr. 239), sau khi nêu ra sai lầm này, Hà Mâu Nhai & GS. Hoàng Như Mai đã giải thích rằng: "Có lẽ do số đông chúng ta không để ý đến, cứ đọc mãi thành thói quen".

Theo Wikipedia.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Vệ Linh cây xuân trắng mây ngàn
Muôn tía ngàn hồng đẹp thế gian
Ngựa sắt về trời danh ở sử
Anh linh lừng lẫy khắp giang san.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Cây ngất Vệ Linh mây dặm ngàn,
Nghìn hồng muôn tía đẹp giang san.
Lên trời ngựa sắt danh muôn thuở,
Lừng lẫy anh linh khắp thế gian.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời