Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Thế giới đông nên ngọc mấy tầng,
Chín châu cùng thấy một vầng trăng.
Làu làu bóng sáng tư mùa có,
Dằng dặc dáng thanh, một vết chăng[1].
Hồ thuở thuyền chơi, lòng Phạm Lãi[2],
Đài khi câu rủ, thú Nghiêm Lăng[3].
Trong kho vô tận, đòi dùng đủ,
Ây gió thừa ra cũng của hằng[4].


Chú thích:
[1]
Không.
[2]
Khách ẩn cư, du nơi hồ đẹp ngày xưa.
[3]
Ẩn sĩ đời Đông Hán, thích câu cá ở sông Đồng.
[4]
Kho trời đất có trăng, gió... Gió thừa ra kia cũng là thứ thường hằng.